Mấy ngàn sợi râu của Cự Côn giống như một đàn châu chấu, nơi nào đi qua, phá sạch, cướp sạch. Thứ có giá trị đều mang đi, không mang đi thì dùng năng lượng hủy diệt.
Chỉ là một nén hương, kiến trúc Nam Hải Ma Vực đã thành một đống hỗn độn, lượng lớn cung điện sụp đổ, lửa dấy lên khắp nơi.
Ở bên cạnh Lâm Minh, Lam Thấm nhìn mà âm thầm líu lưỡi, giết sạch, đốt sạch, cướp sạch, đây căn bản là hành vi của thổ phỉ.
Kỳ thật đối với Lâm Minh mà nói, quân tử cũng thế, thổ phỉ cũng thế, hắn không có chút cố kị, hắn làm việc theo chuẩn tắc, chỉ cần mình hiểu rõ, không thẹn với bản tâm là được.
Về phần phương cách là quân tử hay là thổ phỉ, hắn căn bản không thèm để ý, cừu hận lúc trước Thần Hoàng đảo bị cướp sạch, tự nhiên phải báo, hơn nữa phải báo vô cùng nhuần nhuyễn.
- Dường như không có gì có giá trị.
- Lâm Minh, đi dược viên, nơi đó nhất định có thứ tốt.
Ma Quang đột nhiên nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

