Lâm Minh mang theo đám người Đoan Mộc Quân đi ra khỏi huyệt, đi tới bên trong hắc ám không gian đưa tay không thấy được năm ngón kia lần nữa, lực lượng không gian nơi này cũng tồn tại một chút vặn vẹo rất nhỏ, nếu như không phải là Lâm Minh dẫn đường, đám người Đoan Mộc Quần rất khó đi ra ngoài.
Trong một nháy mắt khi Lâm Minh sắp bước ra khỏi sơn thể, hắn chỉ cảm thấy thân thể chấn động, một khắc này, hắn phảng phất giống như nghe được một cái giọng nữ vô cùng êm tai giống như tiếng trời, hư vô mờ mịt, như khóc như tố.
Ngôn ngữ thanh âm là một chút âm tiết kỳ dị cổ xưa, cho dù là Lâm Minh quen thuộc tiếng nói của Thần Vực cùng tiếng nói của viễn cổ Cự Ma, cũng hoàn toàn không hiểu ý tứ của những âm tiết này.
Hắn dừng cước bộ lại, kinh ngạc nhìn về đám người Đoan Mộc Quần, muốn xem Đoan Mộc Quần bọn họ là có nghe được cái thanh âm này hay không, chỉ thấy bọn họ vẻ mặt bình tĩnh, hiển nhiên là cái gì cũng không nghe được.
- Sao vậy, Lâm huynh?
Đoan Mộc Quần không rõ hỏi.
- Không có chuyện gì.
Cước bộ Lâm Minh chậm dần, vừa đi vừa lắng nghe thanh âm của nàng kia, nếu như không có đoán sai thì giọng nữ này chính là thần nữ lưu lại trong thạch quan, lúc trước Lâm Minh dò xét thân thể cô gái, không có bất kỳ ba động về tính mạng, hiển nhiên đã chết nhiều năm, như vậy những âm thanh này, hoặc là tới từ trận pháp nàng lưu lại, hoặc là đến từ chính Chiến Linh do nàng lưu lại, đối với một nhân vật cao nhất như thánh nữ của Thiên Vũ thánh địa, Chiến Linh nàng lưu lại tồn tại thời gian mười mấy vạn năm căn bản chẳng có gì lạ.
Lâm Minh một đường lắng nghe, mặc dù hoàn toàn nghe không hiểu, nhưng hắn lại cẩn thận ghi nhớ những âm tiết này ở trong lòng, nghe nghe, trong lòng hắn bắt đầu kinh nghi bất định, hắn cùng đám người Đoan Mộc Quần tiến vào mộ địa. Chỉ có một mình hắn nghe được những âm thanh này, đến tột cùng nàng muốn tự nói với mình cái gì?
- Chúng ta trở về một chuyến!
Lâm Minh đột nhiên dừng cước bộ lại, nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

