Một thương giết người, Đoan Mộc Quần biến sắc, hắn là người thanh tỉnh nhất trong mọi người trừ Lâm Minh ra.
Hắc Thạch chính là truyền nhân của thánh địa, nói giết là giết, Lâm Minh xuống tay thật là quả quyết!
Mắt thấy Lam Thấm cũng dần dần bị khống chế, Đoan Mộc Quần có chút nóng nảy, làm sao bây giờ? Nàng cũng không bị Lâm Minh giết đó chứ?
Trường thương vừa thu lại, một cỗ máu tươi bắn ra, thân thể Hắc Thạch lung lay vài bước, ánh mắt vẫn đỏ rực, hai tay băng lại vết thương ở cổ, oán hận nhìn chằm chằm Lâm Minh.
- Đúng là cực phẩm.
Lâm Minh lạnh lùng nhìn Hắc Thạch, người như thế đúng là lang sói khiến người người khinh bỉ, mình tốt bụng cứu hắn, hắn không ngờ không cảm ơn, ngược lại vì không được phân đủ tài nguyên mà ghi hận trong lòng, muốn ngày sau trả thù. Những nhân vật như vậy, cho dù hắn không bị khống chế, Lâm Minh cũng sẽ giết, hắn cũng không muốn đi cứu một kẻ địch, giáo huấn Âu Dương Bác Duyên khiến cho Lâm Minh mãi mãi khắc sâu, cho dù hắn ở Thánh Ma đại lục không có người quen, cũng không có gia quyến, cũng tuyệt đối không bỏ qua một tai họa ngầm.
- Chết đi!
- Kế tiếp...
Lâm Minh chuyển hướng thiên giai Ma Thần Chi Cốt, thủ vững bản tâm, từng bước đi qua, Ma Thần Chi Cốt luống cuống, nó chấn động, phát ra tiếng gào thét ô ô, bắt đầu liều mạng thúc giục ý chí đế giả ẩn chứa trong đó để công kích Lâm Minh, nhưng mà căn bản không có chút hiệu quả.
Cũng vì vậy nó đành buông tha, đem ý chí công kích tiến vào những người khác.
Vì thế, trong mắt Lam Thấm và Vân Sát tôn chủ cũng mất đi một tia thanh tỉnh cuối cùng, một trái một phải giết tới Lâm Minh!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

