Lâm Minh không phải người ngốc, hắn đã có nắm chắc trở về là nhất định có lòng tin đối phó tuyệt địa đó. Kể từ đó, có thể tìm được tài nguyên trong tuyệt địa cũng không kỳ quái!
Nghĩ đến đây, Đoan Mộc Quần trong lòng thất kinh. Hắn một đường đi tới cũng từng gặp phải mấy nơi tuyệt địa, cũng tận mắt nhìn thấy tình cảnh đội hữu chết thảm, biết rõ sự khủng bố của Vạn Cổ Ma Khanh. Trong Vạn Cổ Ma Khanh này cơ duyên khắp nơi, nhưng cũng không phải dựa vào vận khí là có thể đạt được. Phải có đủ thực lực, năng lực mới có thể thu được, nếu không chỉ là đi nạp mạng mà thôi.
Lâm Minh, trên người hắn rốt cuộc có bí mật gì? Chẳng những có thể nhìn thấu nguy cơ tầng tầng của Vạn Cổ Ma Khanh, hơn nữa có thể ở nơi này bế quan đột phá Toàn Đan!
Thật có thể nói là giấu sâu không lộ!
Đoan Mộc Quần càng nghĩ càng thấy kiêng kị Lâm Minh không thôi, chỉ cảm thấy Lâm Minh trước mắt sâu không lường được. Mà ở bên cạnh, Hắc Thạch còn hoàn toàn không rõ ràng đủ loại trong đó, như trước nói:
- Ta nếu như có vận khí của Lâm huynh, nói không chừng hiện tại tu vi cũng có thể đạt tới hoặc gần tới Ma Vương tứ tinh...
Cái gọi là Ma Vương tứ tinh tương đương với nhân loại cảnh giới Mệnh Vẫn. Hắc Thạch còn chưa tới ba mươi tuổi, nếu là thật sự có thể hiện tại gần tới Ma Vương tứ tinh, thiên phú của Bát Vẫn Chiến Đế đều không bằng hắn.
Đối với loại oán giận rõ ràng mang theo thành phần ghen tị này, Lâm Minh chỉ mỉm cười, không giải thích gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

