Bình thường đội ngũ đều là kẻ yếu chết, Đoan Mộc Quần tuyệt không nghĩ tới Lâm Minh lại ngã xuống. Mặc dù từ miệng Lam Thấm nghe được tin tức này, hắn cũng cảm giác không thể tin.
- Hắc hắc! Không phải xác suất ngã xuống lớn hơn, mà cơ bản xác định là đã ngã xuống!
Ở bên cạnh Lam Thấm cách không xa, một gã thanh niên Yêu Tinh tộc cười hắc hắc nói.
Nếu là sau một hồi đại nạn từng người phân tán ra, thì cũng có thể nói Lâm Minh chỉ là mất tích, nhưng ở tình huống lúc trước, đã ước định với nhau nửa canh giờ tập hợp, Lâm Minh không tới, vậy không phải ngã xuống là gì!
- Đến tột cùng chuyện gì xảy ra?
Một người đứng ở đỉnh cao, nếu không nhìn thấy đỉnh núi cao hơn, thực dễ dàng bởi vì tầm nhìn có hạn, mà hoang phế tiềm lực của mình.
Trong lúc mấy người nói chuyện, lại có thêm một chi đội ngũ chạy tới. Đội ngũ này còn lại tám người, trong tám người này có hai thiên tài cấp đế Tu La thiên cấp, trong đó một người đúng là Phong Thần, còn người kia là Hắc Thạch đến từ Cự Phủ tháp.
Phong Thần vừa đến liền dời ánh mắt chăm chú nhìn chỗ đội ngũ Tát Đạt, hắn còn nhớ rõ Lâm Minh đi chung trong đội ngũ này. Phong Thần muốn biết một đường đi đến đây Lâm Minh đã thu được cơ duyên gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

