Thời điểm đám người Tát Đạt còn đang chần chừ, Lâm Minh sớm đã đi vội ra khoảng cách mấy chục dặm.
- Lâm Minh! Ngươi tự cầu nhiều phúc đi! Đối với Vạn Cổ Ma Khanh, tuy rằng bản thánh biết không ít thứ, nhưng có những vật cũng không biết! Linh hồn lực của bản thánh cường đại không giả, nhưng sức chiến đấu thực sự có hạn, trừ phi đối phương dùng hình thức tinh thần xâm lấn tinh thần chi hải của ngươi, bản thánh có thể khiến hắn chịu không nổi, nhưng nếu là công kích vật chất, thì chính ngươi tự làm đi!
- Đã biết!
Cũng chỉ có lão mã như Tát Đạt tiến vào Vạn Cổ Ma Khanh mười mấy lần, thậm chí hai mươi mấy lần, mới có thể bằng vào kinh nghiệm phán đoán chỗ nguy hiểm của Vạn Cổ Ma Khanh.
Bản đồ trong tay Lâm Minh không có biểu thị bất kỳ địa phương nguy hiểm, an toàn, mà chỉ miêu tả ra tình hình chung đủ loại hiểm địa, nơi an toàn, nếu gặp phải tình cảnh miêu tả trên bản đồ thì có thể phán đoán ra rốt cuộc là nguy hiểm hay an toàn mà thôi.
“Sương mù xám ngưng tụ phía trước, sát khí mơ hồ hình thành loạn lưu, dựa theo như lời ngọc giản, đây là một chỗ táng yêu, yêu khí xông lên tận trời, cho nên quấy động sát khí. Hơn nữa bởi vì yêu khí lan tràn, xác suất không lớn ngưng kết ra Ma Thần Chi Cốt, ngược lại sẽ dẫn tới một ít tà linh tụ tập tại đây. Loại địa phương này không có cơ duyên, chỉ có nguy hiểm, tốt nhất là tránh đi!”.
Lâm Minh căn cứ trên ngọc giản làm ra phán đoán, đi vòng qua chỗ hiểm địa này.
Hắn một đường đi tới cũng không thể không tán thưởng giá trị của bản đồ. Chẳng trách Cực Tinh tháp chủ cẩn thận như thế, bảo mình trước khi chết phải hủy diệt bản đồ, tránh rơi vào tay truyền nhân của thánh địa, một bộ bản đồ có thể luôn được áp dụng, giá trị của nó có thể nghĩ mà biết!
- Lâm Minh! Cẩn thận phía trước!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

