Lâm Minh cầm Tử Huyễn thương, mũi thương chỉ thẳng Diêm Si, sắc mặt Diêm Si lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Bố trí chiến thuật tỉ mỉ, lại vận dụng Chiến Linh, đã dùng tới một đòn mạnh nhất, nhưng vẫn thất bại, tiếp tục đánh, có thể đoán được kết quả!
- Lâm Minh, dừng lại đây, đừng nên ép ta!
Diêm Si cầm kiếm, cắn răng nói.
- Ép ngươi?
Lâm Minh mỉm cười.
- Ngươi nói đùa? Khi ba người các ngươi liên thủ xa luân chiến với ta có từng nghĩ tới ép ta? Khi đó các ngươi có nghĩ tới bây giờ, vốn là chiến đấu sinh tử, nếu ta thua, các ngươi thắng sẽ dừng tay vào lúc này? Bây giờ ta thắng, ngươi lại bảo ta đừng ép ngươi, có đạo lý này sao?
- Chiến Linh? À?
Lâm Minh trầm ngâm.
- Thì ra thứ đó gọi là Chiến Linh? Dường như ta có chút ấn tượng...
Lâm Minh kế thừa mảnh nhỏ linh hồn trong Ma Phương đều là không được đầy đủ, nhưng cũng có một chút trí nhớ mơ hồ về Chiến Linh, Chiến Linh cùng võ ý được xưng là hai đại ý cảnh võ đạo của võ giả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

