Một canh giờ, một khắc, thời gian ngang ngửa với Phong Thần, tuy nhiên cũng cùng thời gian nhưng mà do thực lực võ giả khác nhau cho nên độ khó thí luyện cũng khác nhau, cho nên kết quả cũng khác nhau, cũng không thể nói trước được gì.
- Vù!
Một thân ảnh từ trong quang môn bắn ra, đáp xuống mặt đất, đúng là Lâm Minh!
Diêm Si có chút ghen tị.
Về phần Phong Thần, ánh mắt vẫn trước sau hờ hững như một, nhàn nhạt liếc Lâm Minh một cái, liền chuyển hướng về phía bia đá vương giả.
Ở vị trí Tu La thiên cấp đỉnh bia đá, một đoàn sáng vàng lóe lên, toàn bộ chữ viết trong bia đá hoàn toàn bị ánh sáng vàng bao phủ, mơ hồ có thể nhìn thấy tại trong ánh sáng vàng có một cái tên chậm rãi hình thành, lơ lửng trên không trung cách bia đá vương giả ba thước.
Ở trên bia đá vương giả, tên lúc đầu đều lăng không khắc dấu, sau đó mới in lên bia đá, khí chứa tràn ngập, ẩn chứa đủ loại tinh diệu.
- Tu La thiên cấp?
Diêm Si theo bản năng siết chặt tay, tên ở trên bia đá hình thành, đúng là Tu La thiên cấp ba trăm năm mới cho ra một cái?
Tuy rằng đã sớm đoán được thiên phú của Lâm Minh, vô cùng có khả năng trở thành Tu La thiên cấp, nhưng khi một màn này thật sự phát sinh, trong lòng Diêm Si vẫn không thoải mái.
Phong Thần từ đầu tới cuối không nói một câu cũng hơi động dung, hắn thật sâu liếc Lâm Minh một cái, ánh mắt cũng dừng dừng lại ở trên chữ viết màu vàng đang hình thành trên không trung kia.
Mà ngay lúc tên Lâm Minh hình thành, mọi người còn tưởng chữ màu vàng này sẽ in lên bia đá vương giả kia, nhưng mà phía trước hai chữ Lâm Minh, một ánh sáng vàng nhoáng lên một cái, lại có ký tự hình thành.
- Cái gì?
Diêm Si mở to hai mắt nhìn, còn có chữ hình thành!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

