Trước mặt Lâm Minh là một nữ nhân áo đen, khuôn mặt có che một lớp lưới đen, mơ hồ có thể nhìn thấy được khuôn mặt xinh đẹp của nàng dưới lớp lưới cũng không thua Yêu Tinh tộc chút nào. Dáng người đầy đặn mà lại cao thon, so với Lâm Minh cũng không thấp hơn bao nhiêu, chỉ là trên người nàng có một cỗ sát khí mờ nhạt, đây cũng là dấu hiệu, cô gái xinh đẹp này cũng đi vào sát đạo.
Cô gái này chính là Mặc Thanh mà lúc trước Lâm Minh gặp được trên đường đến Huyết Sát Nguyên, khiến Lâm Minh ngoài ý muốn chính là, lần này nhìn thấy nàng, tu vi của nàng so với lần gặp trước mạnh hơn một cảnh giới rồi.
Lúc này chỉ mới một tháng mà thôi, tốc độ trưởng thành của đối phương không khỏi khiến Lâm Minh thầm líu lưỡi, chỉ sợ so với Mục Thiên Vũ cũng không kém hơn là bao.
Bình thường tầng thứ nhất gọi là ngoại thành, tầng một trở lên gọi là nội thành. Lúc trước, Mặc Thanh cũng một võ giả thế lực Cự Ma đánh ngang nhau, bây giờ đã tăng tiến một cảnh giới nhỏ, nhiều nhất cũng chỉ miễn cưỡng tiến vào tầng thứ hai, lên lôi đài chỉ sợ sẽ bị người ta ăn xương cũng không còn.
- Ừ, có vấn đề sao?
Bởi vì lúc trước ở Hồng Nhật thành bị Lâm Minh hoàn toàn áp chế, trong lòng Mặc Thanh vẫn có cảm giác không phục.
Lâm Minh lơ đễnh cười:
- Tất nhiên là không có vấn đề gì, chỉ là cảm thấy ngươi...
Lâm Minh vốn định dặn dò vài câu, nhưng mà nghĩ lại mình xen vào việc của người khác, sư huynh Mặc Thanh hiển nhiên là đã thí luyện ở Thông Thiên tháp lâu năm, những thứ này cần gì mình phải nhấc.
- Ngươi hình như chưa lên Võ Đấu trường?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

