Lâm Minh cùng võ giả này rời Võ Đấu trường, cũng biết tên của mấy người này. Người dẫn đầu tên là Hứa Nham, võ giả nhỏ con kia đã hai mươi tuổi, tên là Vương Đông.
Thông Thiên tháp này lớn khác thường, Võ Đấu trường đủ để chứa mấy vạn người cũng chỉ chiếm một phần nhỏ mà thôi. Chỗ còn lại có rất nhiều nhà đá đủ kiểu, xếp đầy các nơi, số lượng kinh người.
Đường đi trong Thông Thiên tháp luôn vuông vắn, ngã rẽ cũng vuông cạnh, kiến trúc nơi này đều xây bằng đá tảng màu xám, nhìn sang trọng mà cổ xưa.
Lâm Minh đi một đường, gặp không ít người phàm, không chỉ riêng loài người, còn có Yêu Tinh cùng Cự Ma không biết võ.
Cực Tinh thành nằm trên vách núi cao sáu bảy ngàn trượng, xung quanh chỉ có xiềng xícho nối liền, võ giả Ngưng Mạch kỳ cũng chưa chắc bò lên được, người phàm chỉ có thể theo cao thủ đỉnh cấp cõng mới lên được. Nhưng trên đường đi, Lâm Minh nhìn thấy không dưới trăm người phàm, mà đây chỉ là một phần nhỏ của người phàm trong Thông Thiên tháp. Như vậy tính ra, Thông Thiên tháp có trăm ngàn người phàm cũng không lạ.
Hứa Nham nhìn những người phàm bận rộn, nói:
- Thông Thiên tháp đã tồn tại không biết bao lâu, những người phàm này phần lớn sinh ra ở Cực Tinh thành. Tổ tiên ban đầu của bọn họ chỉ là nô lệ bị dẫn tới, về sau bọn họ sinh sống ở Cực Tinh thành, nhiều đời nối tiếp, những người bọn họ cơ bản cả đời không có khả năng rời Cực Tinh thành, trừ khi chết, tro cốt của bọn họ mới có thể rải từ trên táng cốt nhai, coi như trở về với đất cũ.
- Thì ra là thế...
Trong lòng Lâm Minh hiểu được, Cực Tinh thành lớn như vậy, có đông võ giả cần ăn ở đi lại, khẳng định cần rất nhiều người phàm phục vụ. Mà những người phàm này không hiểu võ công, tự nhiên không có khả năng rời Cực Tinh thành.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

