Lâm Minh cầm thương đứng trên lôi đài, thương chỉ xuống mặt đất.
“Hả... Đây là?”.
Lâm Minh bỗng phát hiện có một dòng năng lượng cực nóng truyền từ chân hắn lao thẳng tới thiên linh.
Năng lượng này chảy vào cơ thể, tùy ý đi qua trong kinh mạch, đâm ngang đâm dọc, đủ loại ảo giác hiện ra trước mắt Lâm Minh, như có một loại cuồng bạo bị đè nén hồi lâu, muốn tuôn ra khỏi sâu trong lòng, làm cho Lâm Minh nhiệt huyết sôi trào...
Nhất thời, trong lòng Lâm Minh có một loại khoái cảm cùng rung động không hiểu, muốn phát tiết ra như dã thú nguyên thủy.
Loại biến hóa đột ngột này làm trong lòng Lâm Minh nghiêm nghị, hắn vội bình ổn tâm thần, tiến vào Không Linh võ ý, làm tâm cảnh của mình bình ổn lại.
Lâm Minh tu luyện Thái Nhất Linh Hồn quyết đã lâu, cộng thêm tinh thần chi hải của hắn mạnh mẽ, cỗ sát khí dẫn tới náo động chỉ bùng nổ nháy mắt liền biến mất.
“Sát khí này quả nhiên có thể nhiễu loạn nội tâm người ta, người Cực Tinh thành này điên cuồng, biến thái như vậy, có lẽ là vì bị sát khí xâm lấn linh hồn lâu dài”.
Lâm Minh nhớ tới biểu tình hưởng thụ của Trát Nạp sau khi hấp thu sát khí, cùng với ánh mắt xanh lục, không khỏi thở ra một hơi. Nếu không đè nén được sát khí, ngày sau sẽ bị sát khí điều khiển, trở thành cái xác không hồn chỉ biết giết chóc.
Lâm Minh lặng lẽ nhắm mắt, vài hơi thở sau mở ra, trong mắt đã sáng tỏ.
Trên tay hắn, hình xăm Thiên Ma mờ nhạt càng ngưng thực hơn, bộ mặt ác ma ghê tởm cũng càng dữ tợn hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

