Mặc Thanh hiện giờ hai mươi ba tuổi, ở trong tông môn là thiên tài cấp thánh không hơn không kém, tương lai thành tựu rất có thể vượt qua Mặc Cổ, không thua kém chút nào so với Mục Thiên Vũ.
Nghe Mặc Cổ nói Lâm Minh tuổi còn nhỏ hơn mình, Mặc Thanh bị nghẹn nói không ra lời, trước nay nàng quen với chuyện vượt qua người khác, cho nên mới phản xạ có điều kiện nói ra, trong vòng vài năm, có tin tưởng đuổi kịp và vượt qua Lâm Minh. Giờ lại biết được đối phương tuổi còn nhỏ hơn mình, nên có chút khó có thể chấp nhận.
- Chúng ta đi thôi! Có lẽ hắn cũng muốn đi Cực Tinh thành, nếu như đi các Thiên Ma thành khác, bình thường sẽ không đi qua Hồng Nhật thành. Ngẫm lại chuyện trước đây ta nói với hắn cẩn thận coi chừng bị đoạt Huyết Sát lệnh, thật đúng là để người chê cười! Nói không chừng lúc ấy, nếu ta thật sự ra tay cướp đoạt, có thể đã thua ở trên tay hắn...
- Sư huynh! Huynh cảm thấy ngay cả huynh cũng không phải đối thủ của hắn ư?
Mặc Thanh kinh ngạc hỏi.
Về phần thế hệ trước thực lực cường đại, rất ít đến Huyết Sát Nguyên, bọn họ sợ hãi cái gọi là lời nguyền thần bí kia. Hơn nữa bọn họ lịch lãm cùng một chỗ với một đám tuấn kiệt trẻ tuổi, cũng không có ý nghĩa gì.
Mà thế hệ trước thực lực yếu kém, thì càng không muốn đến Huyết Sát Nguyên, lớn tuổi như vậy mà thực lực yếu kém, hơn phân nửa không có phát triển tiền đồ gì lớn, đến Huyết Sát Nguyên mạo hiểm chém giết, không công vứt bỏ tính mạng lại không có cách nào tăng lên tu vi, vậy mất nhiều hơn được!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

