- Ngươi là cái vị đại nhân 9566 kia?
- Đại nhân?
Lâm Minh lắc đầu.
- Ta không phải là đại nhân, ngươi cũng ở nơi này?
- Ừm, ta gọi là Thanh Hà, ở nơi này cùng nãi nãi, sau này đồ ăn thức uống của đại nhân, sinh hoạt thường ngày tựu do ta cùng nãi nãi chiếu cố.
Cô bé đang nói, rèm lều bị vén lên, một lão ẩu thoạt nhìn tuổi đã hơn sáu mươi xuất hiện ở cửa trướng bồng, lão nhân đầu đầy tóc trắng, trên mặt khắc đầy dấu vết năm tháng, một đôi ánh mắt hơi hơi đục ngầu, toát ra một phần kính cẩn.
- Đại nhân, cơm tối đã làm tốt, mời đại nhân dùng cơm!
Lão ẩu này cùng cháu gái Thanh Hà cũng là nô tịch, tuy nhiên cũng là nô tịch, nhưng thân phận chênh lệch cũng rất lớn, Lâm Minh là võ giả, đối với bọn họ mà nói, chính là đại nhân.
Ở bên trong bộ lạc Cự Ma, võ giả là Ngưng Mạch kỳ trở lên chủ yếu người sản xuất tài phú, khai thác Huyết Sát tinh cũng dựa vào những người này, vì bảo đảm bọn họ có thể tập trung tinh thần vào việc đào quáng, sinh hoạt thường ngày, đồ ăn thức uống của bọn họ đều có người chuyên môn tới chiếu cố.
Mà hai bà cháu này, chính là nô bộc của Lâm Minh.
Ở bên trong lều, khắp nơi đều trống trơn, có thể nói nhà chỉ có bốn bức tường. Trong trướng bồng đã bày xuống một bộ bàn thấp, trên mặt bàn có một cái khay rau cỏ, một bàn dưa muối, một đĩa thịt khô nhỏ, còn có một chén cơm lớn thơm ngào ngạt.
Không tính là bữa ăn tối thịnh soạn, tuy nhiên ngửi thấy mùi thơm cũng rất nồng đậm. Vài ngày trước Lâm Minh bị vây ở trên thảo nguyên, ăn lương khô thật nhiều ngày, trong miệng cũng muốn nhạt đi rồi, thấy một bàn bữa ăn tối này, ngón trỏ đại động, hắn cầm bát đũa tới, gắp một khối thịt khô đặt ở trong miệng, một ngụm cắn xuống, miệng đầy sinh hương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

