Chỉ là dược thảo ven đường mà cũng đã đạt tới địa giai trung phẩm, như vậy thì giá trị của dược thảo tại trung tâm dược viên có thể nghĩ mà biết được.
Dọc theo đường đi thì Lâm Minh cũng hái được hai gốc linh được hai ngàn năm, tuy rằng không phải là linh dược đỉnh cao gì, nhưng cũng thừa sức đổi được một vài ngàn Chân Nguyên thạch trung phẩm.
- Ha ha, một chuyến này cuối cùng cũng không phải là trắng tay a!
Trong đoàn người, có một lão già Mệnh Vẫn tầng một cảm khái, hắn là thái thượng trưởng lão của Ngũ Hành Vực Kim Chung sơn, trong các thế lực đỉnh cấp này, thì Kim Chung sơn tứ phẩm trung đẳng cũng chỉ là một tiểu tông môn mà thôi.
- Ân, cuối cùng cũng có một chút thu hoạch, còn tưởng rằng chuyến này trắng tay nữa cơ!
Các lão quái Mệnh Vẫn tầng một tại đây thì đều hiểu rõ, trừ phi trong dược viên có một mảng lớn Phạm Thiên Long Căn, nếu không thì bọn họ đừng có mong tới việc thu được thứ đó, có thể thu được một vài dược thảo khác thì bọn họ cũng thấy thỏa mãn rồi.
- Vụ Băng Hoa, linh dược địa giai thượng phẩm!
Bởi vì mọi người đều vội vàng tìm kiếm dược thảo, đều phân ra khá xa, nên Lâm Minh thấy không có ai chú ý tới hắn, đang muốn âm thầm ngắt lấy một gốc Vụ Băng Hoa này vào trong Tu Di giới, thì đúng lúc này, một tiếng phật hiệu trầm thấp vang lên phía sau Lâm Minh.
- A Di Đà Phật, tiểu thí chủ, dược liệu trong tay ngươi, có thể cho lão nạp mượn đánh giá một chút không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


