Nhìn thấy con rối này xuất hiện, Nam Duẫn Vương gầm nhẹ một tiếng, thân thể lao ra, thanh cự đao trong tay chém mạnh xuống, huyết quang thoáng hiện, sau đó một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, bộ ngực bằng kim loại màu đỏ của con rối Cự Ma đã bị chém ra một lỗ hổng cực lớn.
Nam Duẫn Vương vung đao như mưa, từng vết rách xuất hiện trên thân thể cơ quan con rối, rất nhanh đã chém nó vỡ nát toàn thân, rầm một tiếng, con rối Cự Ma ngã xuống mặt đất, các linh kiện văng khắp nơi.
Ngay sau đó, Nam Duẫn Vương khẽ vung bàn tay lên, thu lấy tất cả linh kiện vào trong Tu Di giới, loại cơ quan con rối có thực lực tương đương với Toàn Đan hậu kỳ này, giá trị đối với tông môn là cực cao, nếu không phải là Nam Duẫn Vương ra tay, thì ngay cả Mục Phượng Tiên cũng khó mà chống đỡ được nó.
Tất cả linh kiện của con rối đều bị ba người chia nhau.
Địa cung khổng lồ như vậy, chiếm diện tích gần trăm dặm, từ cửa vào tới dược viên thì còn một đoạn đường rất xa, Lâm Minh vẫn rất cẩn thận đi phía sau đội ngũ, duy trì khoảng cách với Huyễn Vô Cực, mà Huyễn Vô Cực dường như đã quên mất Lâm Minh vậy, từ đầu đến cuối, chỉ quan tâm tiêu diệt con rối, chưa từng nhìn Lâm Minh một cái nào.
Mọi người tiếp tục đi trong đế cung, các con đường tại đây thoạt nhìn thì hoàn toàn giống nhau, tuy nhiên những con đường này có vẻ phức tạp, nhưng cơ bản có hình giống ô bàn cờ, kỳ thật chỉ cần nhận thức đúng một phương hướng, đi vào đường nào thì cũng đều thông nhau cả, hoàn toàn không sợ lạc đường.
Ầm!
Lại có thêm ba con rối bị ba người Huyễn Vô Cực giải quyết, dọc theo đường đi, đã có mười mấy con rối Cự Ma bị hủy diệt rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


