Lâm Minh đang suy tư, mà đúng lúc này, Vương Nghiễn Phong đã cầm trường kiếm vọt lên, hắn sử dụng võ học gia truyền “Cửu Đạo Chân Ngôn”, dự định trong vòng vài chiêu sẽ giải quyết Lâm Minh, dùng nó để lập uy.
Chân nguyên dồn hết vào trong trường kiếm, phát ra tiếng rít bén nhọn, đây là chỗ tốt của bảo khí, một khi dồn hết chân nguyên vào, có thể đề cao khí thế và uy lực của chiêu thức lên rất nhiều, đối mặt với uy thế cỡ này, võ giả mà không có bảo khí thường thường sinh ra cảm giác không đủ sức chống lại, bởi vì nếu bọn họ dùng binh khí đón đỡ, thì rất có thể sẽ khiến cho binh khí bị chặt đứt!
- Lâm Minh, nhận lấy cái chết!
Vương Nghiễn Phong hét to một tiếng, luồng sáng xanh trên chín đạo phù văn nở rộ trong nháy mắt, trường kiếm với thế như chẻ tre, chém về phía bả vai Lâm Minh, ánh mắt Lâm Minh ngưng lại, hai chân đạp mạnh lên mặt đất, thân thể giống như một tia chớp lóe ra.
Ầm...
Một kiếm của Vương Nghiễn Phong chém lên mặt đất, các đốm lửa văng ra khắp nơi! Mặt đất được lót đá này đã được trận pháp gia trì, cứng rắn như sắt, nhưng vẫn bị Vương Nghiễn Phong chém ra một cái rãnh dài nửa xích, có thể thấy một kích này có uy lực lớn cỡ nào.
Một kích không trúng, Vương Nghiễn Phong vẫn không có chút chán nản nào, mà ngược lại còn cười ha hả:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

