Thất Bảo Lung Linh tháp, cũng là do cao thủ Thất Huyền cốc kiến tạo, tài liệu lấy từ bên ngoài Thiên Vận quốc, không biết vì sao cả tháp sáng bóng như lưu ly.
Lung Linh tháp có tất cả bảy tầng, mỗi một tầng đều khắc trận pháp tinh vi, cũng là một cái ảo trận.
Tuy nhiên ảo trận này khác với ảo trận trên ngọc đài, ảo trận trên ngọc đài chỉ là ảo giác, mà ảo trận Lung Linh tháp này lại là Huyễn Sát trận.
Huyễn Sát trận có thể dựa vào ảo cảnh giết người, người bị vây khốn ở trong Huyễn Sát trận nghĩ mình đã chết, mà sự thật thì cũng đã chết.
Lúc bị truyền tống ra ngoài, tên võ giả Luyện Thể tầng ba kia vẻ mặt suy sụp, đây chính là lần thứ ba hắn tham gia khảo hạch Thất Huyền võ phủ rồi. Không nghĩ tới vẫn bị thất bại, năm nay hắn đã hơn mười tám tuổi, lần này với hắn mà nói cũng chính là cơ hội cuối cùng rồi.
Tận khi qua nửa canh giờ, trên ngọc đài cũng có người thứ hai mở mắt, tên kia thở dài một hơi, vẻ mặt tái nhợt đứng bật dậy, sau lưng hắn đã ướt sũng mồ hôi.
Người này đúng là Vương Nghiễn Phong thiên phú tứ phẩm thượng đẳng.
Sau khi hắn đứng dậy liền muốn tìm kiếm khuôn mặt thiếu niên cường tráng và bóng dáng Lâm Minh đã át đi sự nổi bật của hắn nhưng mà chỉ thấy thiếu niên cường tráng kia khuôn mặt vặn vẹo đang giãy giụa trong ảo cảnh cũng không thấy bóng dáng Lâm Minh đâu. Khóe miệng Vương Nghiễn Phong hiện lên nụ cười ngạo nghễ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

