Sau khi ngồi xuống, hắn phát hiện tuy rằng ngọc đài này giống như được xây từ cẩm thạch nhưng lại không có chút lạnh lẽo nào, ngược lại lại cảm thấy ấm áp vô cùng ôn nhuận. Nhìn kỹ có thể phát hiện nó được khắc các loại hoa văn vô cùng phức tạp, hiển nhiên đây là trận văn.
Đại ngọc đài này chính là một ảo trận, nghe nói ảo trận này là do mấy cao thủ Tiên Thiên của đại tông môn Thất Huyền cốc khắc ra, ảo cảnh trong đó không giống bên ngoài.
Tuy nhiên Lâm Minh cũng không lo lắng, dù sao ảo cảnh cũng là ảo cảnh, chỉ cần bảo vệ bản tâm, cho dù ảo cảnh có biến đổi khôn cùng thì lòng ta vẫn vững.
Giờ khắc này, Lâm Minh ngồi trên ngọc đài trắng, tâm cảnh trở nên không minh trước nay chưa từng có.
Mười tức sau, Lâm Minh cảm thấy xung quanh trở nên sáng sủa, tất cả các thí sinh đã không còn, tầm nhìn thông thoáng, Lâm Minh chỉ còn nhìn thấy một mình mình.
Đây là một thảo nguyên vô biên vô hạn. Đúng lúc này một đám mãnh thú từ một dải cỏ cao cao chạy ra, vọt thẳng tới Lâm Minh.
- Vù!
Mãnh thú xuyên qua thân thể, Lâm Minh bình yên vô sự, nhưng mà trong nháy mắt mãnh thú xuyên thủng thân thể, Lâm Minh lại cảm nhận được một cỗ uy áp và công kích mãnh liệt, tuy rằng hắn biết rõ đây là ảo giác, nhưng mà không thể thoát khỏi loại cảm giác này, giống như nó là một loại sợ hãi bản năng đến từ linh hồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

