Trên bầu trời Hắc Ám Thâm Uyên đã hoàn toàn tối tăm. Ngôi sao, trăng sáng đều bị hắc ám nuốt mất, đưa tay không thấy được năm ngón. Nguyên khí thiên địa dao động cũng càng lúc càng kịch liệt như nguyên Thâm Uyên sắp sụp đổ.
Mộ Ma Thần là căn cơ của Hắc Ám Thâm Uyên, Mộ Ma Thần bị Lâm Minh đâm thủng, căn cơ Hắc Ám Thâm Uyên dao động.
Lâm Minh siết chặt trường thương bắt đầu ngưng tụ lực lượng. Trước mặt Lâm Minh là Ma Thần già nua cười nanh tranh, đột nhiên cơ thể lọm khọm khách ra, người thịt gầy đét bắt đầu mục rữa, co rút, rất nhanh biến thành bãi thịt loãng.
Ầm!
lực lượng thế giới khổng lồ từ trên trời giáng xuống toàn bộ trút vào đống thịt nát.
Tuy Mộ Ma Thần bị xé rách, tích lũy lực lượng thế giớitrăm ức năm cũng khuếch tán ra nưng những lực lượng này vẫn theo Ma Thần sử dụng.
Ong ong ong ong ong!
Trong bão năng lượng cuồn cuộn truyền đến vô sốlinh hồn Ác Ma thống khổ kêu gào, thậm chí có Ác Ma sống bị cuốn vào trong, nổ tung trên bầu trời biến thành huyết vụ bị Ma Thần hấp thu!
Những Ác Ma sống đến từ Thâm Uyên, bọn họ bị lực lượng thế giới cuồng bạo cưỡng ép cuốn vào trở thành chất dinh dưỡng cho Ma Thần.
Lâm Minh mắt lóe tia sáng lạnh, sao hắn có thể đứng nhìn Ma Thần bổ sung lực lượng cho mình được?
Lâm Minh hét to một tiếng:
- Nếu ngươi dung hợp Mộ Ma Thần thì ta còn e ngại ngươi. Nhưng ngươi dung hợp thất bại, làm sao đánh laị ta?
Diệt Thế chi thương trong phút chốc biến ảo thương quang dài vạn trượng, đây là thần thương có thể hủy diệt thế giới. Diệt Thế chi thương nằm trong tay Lâm Minh không cần chiêu thức, công pháp gì, lực lượng của nó đã được phát huy tột độ.
Mảng lớn kẽ nứt không gian sinh ra kéo dài ngàn vạn dặm. Sương khói mông lung tuôn ra từ khe hở không gian.
Lâm Minh không quan tâm, hắn đang định hoàn toàn hủy diệt tất cả thi lúc này trong sương khói xám mông lung hiện ra một thân hình mờ ảo.
Một người mặc áo đen yểu điệu thướt tha như nguồn hắc ám trong vũ trụ.
Lâm Minh khựng người lại, tay cầm Diệt Thế chi thương chợt ngừng, hơi thở quen thuộc tràn lên trong lòng hắn. Tâm hồn Lâm Minh rung động.
Sao có thể?
Lâm Minh ngẩn ngơ, ở trước mặt hắn có một nữ nhân tuyệt thế cất bước ưu nhã chậm rãi bước ra từ khe hở không gian. Đôi tay như ngọc vén váy dài cẩn thận bước đi, cảm giác như cô nương xinh đẹp trong nông thôn kéo váy đi trên đường nhỏ bùn lầy.
Lâm Minh nhìn khuôn mặt nữ nhân quen thuộc, cảm giácnhư cách mấy đời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

