Nữ nhân áo đỏ nhíu mày nhìn về phía Lâm Minh. Từ khi sinh ra nàng đã mang trong mình tính tôn quý và kiêu ngạo bẩm sinh, đạt đến tu vi cùng địa vị hiện tại, sự tôn quý của nàng đã hòa tan trong thâm tâm. Cũng không phải nói vì thái độ kiêu kỳ nên nàng mới như thế, mà đây chỉ là một phản ứng bình thường của con người. Cũng giống như, không có khả năng một nữ hoàng trông cậy nghe theo một bần dân, huống chi trong lời nói của bần dân này vốn cũng không đáng tin.
Lâm Minh nhìn thấy nữ nhân áo đỏ không nói lời nào, thử đi tới mấy bước, nói:
- Tiền bối! Nếu có thể, để ta dùng linh hồn lực tra xét thương thế của ngài một chút được không?
- Tiền bối! Ngài bị Lôi Linh của Lôi Giao đánh trúng, đúng không?
Bước chân của nữ nhân áo đỏ chợt cứng đờ. Nàng kinh ngạc quay đầu lại nhìn Lâm Minh, đánh giá thiếu niên trước mắt. Tuy rằng trước đó nàng cũng đã biết Lâm Minh ở giới thế tục cũng không tầm thường, nhưng không nghĩ tới hắn có nhãn lực bậc này, căn bản không có dùng linh hồn lực tra xét mình, đã có thể đoán ra nguyên nhân nàng bị thương.
- Ngươi làm sao nhìn ra được?
- Suy đoán!
Lâm Minh thuận miệng nói. Phần lớn là suy đoán, tuy nhiên Lôi Linh trong hạt giống Tà Thần xao động bất an, cũng làm cho Lâm Minh càng có nắm chắc với suy đoán của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-906452.png&w=256&q=75)

