Thanh âm của thanh niên kia tuy rằng không lớn nhưng mà Lâm Minh tai thính mắt tinh, đương nhiên nghe được rõ ràng, hắn áp chế tu vi ở Luyện Tạng sơ kỳ, một là xuất phát từ cẩn thận, hai là không muốn để người khác chú ý, dù sao với tuổi của hắn, tu vi đạt tới Luyện Cốt đỉnh phong đã quá kinh thế hãi tục rồi.
Nói đến cùng, nhóm năm võ giả ở trong nơi nhỏ này, không hay ra ngoài cho nên không biết bên ngoài có bao nhiêu thiên tài.
Hai tỷ muội song sinh kia dường như không đành lòng nhìn thấy Lâm Minh chịu chết, mở miệng nói:
- Tiểu huynh đệ chắc là lần đầu tiên đến Lôi Đình sơn hả, nơi này cũng không phải là chỗ có thể tùy tiện chơi đùa, sau khi ra ngoài rừng rậm có rất nhiều nguy hiểm, võ giả Luyện Tạng kỳ căn bản sống không nổi, chúng ta nếu không có đại sư huynh mang theo, cũng không dám tới, chúng ta sẽ không lấy của ngươi nhiều tiền, xuất môn ra ngoài, có thêm bằng hữu càng tốt.
Lâm Minh đối với khẩu khí của hai tỷ muội song sinh này thật không biết nói gì, lại còn nói nơi này không phải tùy tiện chơi đùa, chẳng lẽ còn có người chuyên tới Lôi Đình sơn du lịch sao?
Võ giả áo đen nhìn thấy Lâm Minh không có ý đáp ứng, nói:
- Để hắn đi một mình đi, chúng ta đi.
Lâm Minh hỏi như vậy, trong lòng võ giả áo đen cảm thấy cổ quái, hay là người này tu luyện chân nguyên Lôi thuộc tính, sao hắn lại thu mua Lôi Đình thảo?
Hoặc là hắn thay mặt bộ lạc thu mua? Cho dù bộ lạc có thu mua Lôi Đình thảo cũng không để một đứa trẻ đi mua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

