Vào thời điểm này bóng người mông lung nói cái gì đó, thân hình hắn vẫn lay động như nước, mỗi khi nói ra thì từng chữ ngưng kết thành phù văn kỳ dị.
Lâm Minh không nghe được người kia nói gì, chỉ thấy phù văn hắn nói ra che đậy thiên địa, giống như sao băng oanh tạc.
Tu La thò tay kéo hư không giống như kéo vải, trực tiếp xé rách hư không thành vực sâu. Những ký tự kia toàn bộ tiến vào khe nứt không gian, tiến vào không gian khác.
Nhận thấy công kích của mình bị phá vỡ dễ dàng, bóng người kia chỉ cười nhạt, căn bản lơ đễnh, thời điểm này hắn xé mở hư không, từ trong hư không lấy quyển sách ra.
Bìa quyển sách cổ màu đen, nhìn thấy trên bìa có hai chữ vô cùng cổ xưa, nếu như không phải Lâm Minh tại Uổng Tử Cốc trong tu tập qua Tu La Thiên Thư quyển một, hắn căn bản không nhận ra hai chữ này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)