Đây chỉ là tiểu bối chưa tới trăm tuổi a, tu vị Thần Quân cảnh, hắn muốn lấy tiền trước, ai mà tin?
Lâm Minh căn bản không có danh tiếng, tình huống như vậy, ai sẽ trả tiền trước cho một tiểu bối, tốn bảy ức thậm chí là hơn một tỷ!
- Tô Nhã! Ngươi có nghe hay không, hắn chỉ bán khống trên giấy, ngươi còn tin hắn? Đến lúc đó lưu phách thì làm sao bây giờ? Thậm chí khả năng Thần Văn Sư công hội căn bản không cho phép loại bán đấu giá này, một tỷ điểm tích lũy mua một cái giấy nợ, đây chính là trò cười.
Sư huynh của Tô Nhã cảm giác Lâm Minh đúng là điên rồi.
Nhưng mà Tô Nhã lại có thần sắc cực kỳ trấn định, nàng nói ra:
- Trên giấy thì như thế nào, ngươi chẳng lẽ quên trước đó Lâm Minh mượn Tinh Cực thánh địa chúng ta tám ức, chúng ta còn không phải cho hắn mượn tiền sao?
- Không giống nhau! Khi đó chúng ta đã cầm được hai ngàn tấm Niết Bàn Thiên Kiếp Hỏa Phù, hơn nữa chúng ta hiểu hắn, thế lực khác nhìn Lâm Minh là rễ hành gì chứ! Nếu điểm tích lũy dễ kiếm như vậy, ta cũng đi bán một cái giấy hẹn như thế, phía trên đó viết Thiên Tôn Linh Bảo xem ai mua!
Mở miệng là cho mượn một tỷ, cũng chẳng trách sư huynh Tô Nhã kích động như thế.
Kỳ thật trong lòng Tô Nhã cũng có chút bồn chồn, Lâm Minh dám ở Thần Văn Thành đấu giá hội bán một cái giấy hẹn khống, đúng là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả! (trước kia chưa từng có người nào, sau này càng không có ai)
Thời điểm Tô Nhã nghĩ ngợi lung tung thì nàng cảm thấy một ánh mắt lạnh như băng nhìn qua, làm nội tâm của nàng đầy hàn ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)