Thấy một màn như vậy, khóe miệng Hỏa Công nổi lên nụ cười ác độc, võ giả tu vi chưa tới Tiên Thiên thì không thể phi hành, đừng nói là Lâm Minh, cho dù là cao thủ Hậu Thiên đỉnh phong, từ độ cao ngàn trượng ngã xuống cũng phải tan xương nát thịt!
Lần này, giết người rất đơn giản!
Tuy rằng xác định Lâm Minh sẽ chết, nhưng mà Hỏa Cô vẫn khống chế Thần Phong điêu đuổi theo, một là phải xác định Lâm Minh tử vong, hai là phải giết người cướp của, không nói gì khác, chỉ riêng Tu Di giới trên người Lâm Minh và Trọng Huyền Nhuyễn Ngân thương kia chính là thứ tốt, nhất tuyệt bút tài phú như vậy, đương nhiên không thể bỏ lỡ.
- Muốn giết ta, ta trước dùng ngươi làm đệm lưng!
Lâm Minh tay nắm chặt đuôi Trọng Huyền Nhuyễn Ngân thương, trường thương dài chín xích chém ngang ra ngoài, trên mũi thương lóe ra hàn quang, sát khí tung hoành.
Đối mặt với cuồng phong phần phật thổi tới, chân nguyên toàn thân Lâm Minh cấp tốc lưu chuyển, mạnh mẽ vận lên một ngụm chân khí.
- Phong chi ý cảnh - Kim Bằng Phá Hư!
Hai tay dang ra, một cỗ lực lượng vô hình từ dưới sinh ra, nâng Lâm Minh lên, khiến cho tốc độ của hắn chợt chậm lại.
Lúc trước, khi hắn ở trong Cuồng Phong động lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh, chính là để thân thể dừng ở trên không trung, cưỡi gió mà bay, huống chi bây giờ thực lực tăng mạnh, tất cả việc này làm càng thêm như cá gặp nước!
Lâm Minh mạnh mẽ cắn răng một cái, thân thể chợt vọt lên cao, bắn thẳng tới chỗ Hỏa Công.
Hỏa Công đang cưỡi trên lưng điêu vô cùng kinh ngạc, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, Lâm Minh lại có thể ở trên không trung mượn lực được.
- Làm sao có thể?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

