Những ngày này Lâm Minh không có nghỉ ngơi qua. Thời gian chính tháng đều dùng để suy diễn cấu văn Ngũ phẩm thần văn phù.
Cải tiến một tấm Ngũ phẩm thần văn phù lượng công việc còn lớn hơn tưởng tượng của Lâm Minh nhiều, trước đó Lâm Minh tuy hoàn thành trụ cột lý luận cải tiến Ngũ phẩm thần văn phù, nhưng mà thực tiễn lại có không ít nan đề.
Đúng vào lúc này cửa ra vào có tiếng đập cửa.
- Có chuyện gì không?
Lâm Minh có chút giật mình một chút, liền tùy ý mời Tô Nhã tiến vào, trong phòng của hắn rất lộn xộn.
Tô Nhã sẽ không để ý, nàng tìm khu vực trống ngồi xuống, do dự một chút mở miệng nói ra:
- Lâm công tử, anh đại khái biết Tinh Cực thánh địa lúc trước muốn phỏng chế Niết Bàn Thiên Kiếp Hỏa Phù của ngươi...
Nha.
Lâm Minh nhàn nhạt ứng một tiếng, không có gì biểu lộ chấn động, nói:
- Sau đó thì sao?
Loại ngữ khí lạnh nhạt này khiến cho Tô Nhã từ đó cảm nhận được một đạo tự tin cường đại, dường như trong lòng Lâm Minh không có chút lo lắng chuyện Tinh Cực thánh địa tổ chức đại quy mô phá giải thần văn phù của hắn, không hề nghi ngờ. Lâm Minh tự tin tuyệt đối vào Niết Bàn Thiên Kiếp Hỏa Phù, mà cách làm của Tinh Cực thánh địa thậm chí khiến Lâm Minh không thèm khinh bỉ, miệt thị cái gì, hắn trực tiếp ném Tinh Cực thánh địa qua một bên.
- Bọn họ... Thất bại...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)