Minh Dương chân nhân hơi kiểm tra tổn thất, hai cái trận pháp giá trị ba ngàn vạn nổ tung, ba cái giá trị một ngàn vạn nổ tung.
Kết quả trong nháy mắt lại tổn thất một ức điểm tích lũy, nếu một ức điểm tích lũy này đổi thành thần văn phù, có thể chuyển hóa thành bao nhiêu chiến lực nha!
Hơn nữa trận pháp bị phá hủy là Minh Dương chân nhân chủ đạo, hắn cũng lập nhiều cam đoan với phó cung chủ, nhất định phải phá giải ra thần văn phù này, nếu không cam nguyện bị phạt.
Tiếp theo là tìm người, phân phối tài nguyên, trưng dụng thất phẩm thần văn thất, đều là Minh Dương chân nhân một tay xử lý.
Hắn vốn nghĩ nên làm ra chút công lao, ôm theo đại công, hắn cung xnhanaj chỗ tốt trong nhiệm vụ này, lại không nghĩ tới bây giờ biến thành như thế.
Nếu như thần văn phù phá giải không được, còn tổn thất lớn như vậy, hắn căn bản không đảm đương nổi trọng tội này.
Nghĩ tới những chuyện này, Minh Dương chân nhân sắc mặt như màu gan heo, hắn nhìn về phía Dật Lưu, hận không thể bóp ch ết kẻ ngu xuẩn này!
- Dật Lưu... Đây là như lời ngươi nói, không có phù văn ngươi không giải được! Trận pháp giá trị một ức đã bị ngươi hủy rồi!
Minh Dương chân nhân cưỡng chế lửa giận trong lòng, hắn còn không dám vạch mặt với Dật Lưu, một là thực lực căn cơ của Dật Lưu rất mạnh, thứ hai, hắn còn trông cậy vào Dật Lưu vãn hồi cục diện. Tuy hắn không ôm hy vọng Dật Lưu phá giải Hủy Diệt Thiên Hỏa Phù, nhưng vào lúc này buông tha đi. Hắn nhất định sẽ lãnh tội, mà vạn nhất Dật Lưu có thể lấy được tiến triển gì đó, còn có thể tìm được công bù tội.
Nhìn thấy ánh mắt Minh Dương chân nhân bất thiện, Dật Lưu mặt như sương lạnh, nói:
- Ánh mắt của ngươi là ý gì? Tổn thất của ta còn lớn hơn các ngươi! Lúc này trận bàn của ta bị hủy bốn cái rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)