Lâm Minh vội ho một tiếng, ứng phó trả lời:
- Vãn bối chỉ thử mà thôi, thành và không thành còn phải xem vãn bối có thiên phú phương diện này hay không a.
- Ha ha, ngươi đúng là rất lạc quan, ngươi dường như vừa học thần văn thuật, thậm chí còn chưa bắt đầu học nha?
Lão đầu Hồn tộc vuốt vuốt râu ria, cười tủm tỉm nói.
- Ân...
Lâm Minh phiền muộn gật gật đầu, đối với lão già Hồn Tộc chìm đắm trong thần văn thuật mười mấy vạn năm lão quái vật mà nói, một người có vừa học thần văn thuật hay không nhìn cái đã đoán ra tám chín phần mười, đây chính là do trực giác siêu cấp.
Huống chi Lâm Minh mấy ngày hôm trước còn mua toái ngọc của lão giả Hồn Tộc này, hắn hỏi tài liệu gì Lâm Minh cũng không biết, nếu như hắn nói mình là Thần Văn Sư học đồ cái gì đó vậy cũng quá giả.
- Có nghị lực! Có nghị lực!
Lão đầu Hồn tộc cầm danh sách lên xem, không ngừng tặc lưỡi khen ngọi.
- Thực sự có tiền nha, vừa học thần văn thuật đã như thế, phú nhị đại nha! Trong nhà người có thân thích Thiên Tôn nha...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


