Trên quầy hàng lão giả Thần Văn Sư này có quá nhiều đồ, dường như bản thân lão giả Thần Văn Sư này căn bản chẳng muốn thu thập, cứ bày loạn chúng ra ngoài, nhìn qua chửng có giá trị lớn..
Trong đám vật phẩm này có một toái ngọc bình thường, nó thậm chí bị vật phẩm khác che lấp, nếu như không phải Lâm Minh nhãn lực phi phàm, hơn nũa cảm thấy khí tức quen thuộc trên toái ngọc, hắn tuyệt đối tìm không thấy vật ấy.
Lâm Minh bất động thanh sắc ngồi xổm xuống, quan sát vật phẩm trên gian hàng của lão giả Thần Văn Sư, cảm giác lặng lẽ dò xét toái ngọc.
Khoảng cách dò xét gân, Lâm Minh xác định mình không nhạn sai.
Vốn lão giả Thần Văn Sư này đều là người già thành tinh, kiến thức uyên bác, Lâm Minh căn bản không trông cậy vào mình tuệ nhãn nhặt bảo, từ trong đống đồ lộn xộn của lão giả Thần Văn Sư lão giả đào ra bảo bối gì đó, nhưng mà toái ngọc này quá đặc thù, trừ Lâm Minh bênra, những người khác ít có khả năng nhận thức.
Lâm Minh không biết tay lúc nào sờ lên toái ngọc, hiện tại khối nhỏ này còn không bằng một phần tư đế ngọc, đường vân trên nó thiếu thốn bộ phận mấu chốt, cũng không thể tìm hiểu nó được.
Chủ quán Thần Văn Sư này hiển nhiên ngẫu nhiên có được toái ngọc, chỉ ẩn ẩn cảm giác nó bất phàm, nhưng căn bản không hiểu đạo lý trong đó, đại khái chỉ cho rằng nó là mãnh vỡ pháp bảo đỉnh cấp, cho nên mới phải lấy ra bán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)