- Phía trước chính là Man Hoang sơn mạch!
Đám người Lâm Minh đi sáu bảy canh giờ, Nguyệt Lưu Tinh chỉ vào sơn mạch ngâm đen trước mặt.
- Đây là đoạn đường nguy hiểm nhất của chúng ta, chúng ta phải phối hợp với nhau, hiệp đồng tác chiến, hung thú trong Man Hoang sơn mạch chủng loại rất nhiều, nhưng mà vài loại nguy hiểm nhất ta đều biết rõ nhược điểm, lúc chiến đấu nghe ta chỉ huy.
Nguyệt Lưu Tinh đi đến chân núi Man Hoang sơn mạch thì lấy một khối ngọc giản ra, trong ngọc giản này có ghi chép địa thế của Man Hoang sơn mạch, còn có các loại hung thú nguy hiểm và phân bố đại khái.
Loại thú dữ này có thể xem như vật đại bổ, thực tế đối với phàm nhân mà nói càng là như vậy.
Tiểu Ma Tiên cười hì hì, tự nhủ:
- Trong chốc lát Đại Hoàng của ta có đồ ăn rồi, tuy huyết mạch thần thú độ tinh khiết thấp một chút, nhưng mà ăn nhiều sẽ có hiệu quả đại bổ...
- Ân? Ngươi nói cái gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


