Nghe Tiểu Ma Tiên nói chuyện này trong nội tâm Lâm Minh ngẩn ngơ, hắn không biết nên trả lời như thế nào.
Tiểu Ma Tiên cũng không biết mình làm sao nói câu này, nhưng mà Lâm Minh nghe xong cảm thấy nhói đau, hắn không thoải mái, mà nàng chỉ muốn phát ti3t tâm tình không vui trong lòng.
Nàng áy náy cười cười, nhìn Lâm Minh nói ra:
- Có một số việc quá phiền, nói lung tung ảnh hưởng tâm tình của ngươi rồi.
Lâm Minh trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải, hắn cảm thấy nội tâm của mình đau nhức khó hiểu, hắn khó có thể đối mặt, hắn trầm mặc trong chốc lát, chỉ nói:
- Thực xin lỗi, ta biết rõ.
- Nhưng mà sau đó ta không nghĩ vậy, chín năm ở chung cả ngày lẫn đêm ta không cảm thấy sợ như vậy, ta từ nhỏ đến lớn không biết đi qua bao nhiêu nơi có phong cảnh xinh đẹp, các loại tiên sơn tiên cảnh, thế ngoại đào nguyên, ta xem không biết bao nhiêu, nhưng mà bây giờ nghĩ lại ta cảm thấy không có bao nhiêu ấn tượng cả, ngược lại ở trong Uổng Tử Cốc chín năm, đối mặt vĩnh viễn hắc ám và thi cốt vô tận, đoạn thời gian này ta cảm thấy khó quên, ta cảm thấy bóng tối vô tận kia có thể dựa vào người của ngươi, ta... Cảm thấy rất nhớ.
Tiểu Ma Tiên nói đến đây đột nhiên cười lên, nàng cảm thấy nên nói đã nói ra, không cần phải nén trong đáy lòng, không đi quản kết quả, không quản Lâm Minh nghĩ thế nào, nàng chỉ muốn nói mà thôi.
- Có đôi khi ta thậm chí suy nghĩ có lẽ chúng ta không ra ngoài mới không tệ, ít nhất không cần đi cân nhắc tương lai là địch hay là bạn. Cũng không cần đi đối mặt nhiều chuyện hỗn loạn như thế... Đương nhiên, không đi ra chưa hẳn ngươi nguyện ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


