Hoang mạc dài đằng đẵng, cuồng phong như đao, cát vàng vô tận, chôn vùi thú cốt không biết tên, nhìn về phía trước chỉ là một mảnh thê lương tiêu điều.
Tràng cảnh như vậy, giống như một vùng đất tử địa. Nhưng thời điểm chứng kiến cảnh tượng này, Lâm Minh lại thở dài nhẹ nhõm, bọn hắn cuối cùng cũng đến được nơi này.
Trận Văn trong ngọc giản, Lâm Minh chỉ có thiểu hiểu được một chút da lông, nhưng chỉ cần chừng đó thôi cũng đủ để hắn đi vào bên trong Vãng Sinh Nguyên. Hơn nữa thông qua địa hình thực tế, lại liên hệ với ngọc bội, Lâm Minh càng thêm hiểu sâu sắc với đế ngọc.
- Ta nói...Lâm Minh.
Tiểu Ma Tiên đột nhiên nói.
Vạch trận thân phận của Lâm Minh, Tiểu Ma Tiên vốn chờ mong biểu hiện kinh ngạc của hắn, khiếp cho nàng có cảm giác thành tựu. Thế nhưng Lâm Minh lại vô cùng bình tĩnh.
- Ngươi không phải đã biết rõ rồi sao. Hơn nữa...ta cũng biết ngươi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)