- Ha ha, Lâm tiên sinh không nói ta còn quên. Đúng vậy, là có một trận quyết đấu phải đánh, vốn ta còn muốn đánh cược với Lâm tiên sinh, đáng tiếc, dường như Lâm tiên sinh không dám. Đáng tiếc, nửa tháng sau ta sẽ đi Thất Huyền cốc bái kiến Hợp Hoan tông tam trưởng lão Âu Dương Bác Duyên đại nhân. Âu Dương trưởng lão muốn khảo hạch ta làm đệ tử ký danh chính thức, chỉ sợ là không rảnh quyết đấu với Lâm tiên sinh. Sau này nếu ta may mắn lọt vào mắt Âu Dương trưởng lão, có thể sẽ ở lại Thất Huyền cốc một đoạn thời gian dài. Nếu Lâm tiên sinh dám đánh với ta, cũng chỉ có thể chọn trong vòng nửa tháng, không biết Lâm tiên sinh có dám hay không?
Trong lòng Trương Quan Ngọc tưởng tượng tương lai thảm thiết của Lâm Minh, khóe miệng nổi lên tươi cười dữ tợn. Hắn không chỉ muốn xử lý Lâm Minh, mà muốn hắn mất hết hy vọng sống, không bằng heo chó.
Người ở đây nghe được lời Trương Quan Ngọc nói đều sâu sắc cảm thấy Trương Quan Ngọc giả dối, lúc này chỉ còn cách nửa tháng tới kỳ hạn bốn tháng Thất Huyền cốc dự định, Trương Quan Ngọc trùng hợp nửa tháng sau đi bái kiến Âu Dương Bác Duyên, đây có thể là kế hoạch định sẵn của hắn.
Chỉ sợ là hắn biết không nắm chắc thắng trong chiến đấu nửa tháng sau, cho nên buộc Lâm Minh quyết đấu với hắn trong vòng nửa tháng.
Không ít người ở đây biết quan hệ giữa Âu Dương Bác Duyên và Âu Dương Địch Hoa, bọn họ nghe Trương Quan Ngọc nói như vậy, nháo nhào nhìn về phía Âu Dương Địch Hoa. Âu Dương Địch Hoa hơi gật đầu, xem ra là xác nhận tin tức này.
- Không biết tên Trương Quan Ngọc này dùng thủ đoạn gì đánh động được Âu Dương Bác Duyên, ngay lúc này lại muốn khảo hạch hắn làm đệ tử ký danh.
- Cách làm này thật là không sáng rọi gì, Trương Quan Ngọc giống như sợ Lâm Minh, như vậy đã thua khí thế rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


