Nếu như nói sự đáng sợ của Táng Thần Lĩnhch ỉ là đồn đại thì vừa rồi Long tộc huynh muội cũng đã được dung thương và kiếm của mình để kiểm chứng được sự cường đại của những thứnaày. Tuy nhiên bọn họ cũng có lòng tin rằng bản thân chỉ cần tiếp tục tấn công, đồng tâm hiệp lực thì có thể cùng hợp lực lại mà gi ết chết con Quỷ vương kia ở Táng Thần Lĩnh, nhưng nơi này có hằng vô số nguy hiểm cùng trắc trở, nếu cứ tiếp tục chiến đấu như thế thì không biết sẽ đưa tới những cái gì nữa.
Tiếp tục như thế cho dù toàn quân không bị diệt thì cũng không biết sẽ tổn thất mất bao nhiêu người, hơn nữa có thể sẽ ở trong chiến đấu với quỷ vật vì bị đuổi giết mà chạy tán loạn. Chỉ cần tách ra khỏi Chu bàn tử thôi thì cũng đủ biết kết cục sẽ ra sao rồi.
- Thật không biết hắn làm thế nào có thể tu luyện được, tuy rằng hắn nhờ cơ duyên mới đạt được Thương Long chi huyết, nhưng chỉ dựa vào một chút huyết mạch như thế, thì chỉ mạnh hơn võ giả bình thường một chút, không thể nào đạt được cái trình độ như này! Long tử bên trong tộc ta cũng không bằng được hắn.
Long Nguyệ tcũng cảm thấy khó có thể tiếp nhận được, huyết mạch trên người Lâm Minh so với nàng ta còn chênh lệch biết bao nhiêu lần, hơn nữa hắn chỉ là một tên Thần Biến hậu kỳ, thế nhưng so với Thần Quân sơ kỳ lại còn mạnh hơn không ít. Điều này khiến cho nàng ta cảm thấy được một sự thất bại không nhỏ.
- Thiên phú của hắn căn bản không đến từ phía Thương Long chi huyết, còn tột cùng là bí mật gì thì cũng khó có thể đoán ra được.
Thanh âm của Long Vân vang lên.
Mà đúng lúc này, Chu bàn tử bỗng nhiên cười khổ nói:
- Mọi người đừng nhụt chí, nhưng chúng ta thực sự có phiền toái rồi…
- Hử?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


