Đại hoang thần tàng, tám chín phần mười có quan hệ tới chủ nhân Tu La Lộ.
- Nhưng mà đế ngọc này cũng không phải kim bài miễn tử, ta cũng không cách nào khẳng định!
Lâm Minh tin tưởng, chính mình tiến vào Uổng Tử Cốc, tất nhiên sẽ có chút ưu thế, nhưng mà rốt cuộc ưu thế này là bo nhiêu thì hắn lại nói không chính xác, dù sao nguy hiểm trong Uổng Tử Cốc cũng không phải nói đùa.
Lâm Minh không kìm lòng được thăm dò không gian ma phương, ở trong đó đế ngọc lẳng lặng lơ lửng trong hư không, toàn thân nó màu xanh, đường vân khắc ở mặt ngòi phức tạp, những đồ án này trùng với diện mạo Uổng Tử Cốc.
Uổng Tử Cốc là nơi Lâm Minh là nhất định sẽ đi, đối với võ giả mà nói tu võ vốn cần tranh mạng với trời, nếu như đạt được cơ duyên kinh thế, lại bởi vì sợ hãi cơ duyên có nguy hiểm nên co đầu rụt cổ, như vậy nhất định là kẻ không có thành tựu gì.
Đương nhiên Lâm Minh cũng không có tùy ý buông bỏ cơ duyên trong tay của mình, nhưng mấu chốt là hắn làm thế nào đi tới đó đây?
Ví dụ như sau khi đột phá Thần Quân thì hắn có năng lực chạy trốn khỏi tay của cường giả Giới Vương, thậm chí dứt khoát đạt tới Thần Quân trung kỳ hắn có thể chống lại cả Giới Vương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


