Tuyệt Bích Nhai, tên như ý nghĩa, nó là một vách đá dựng đứng trong đại hoang.
Vách đá dựng đứng này bóng loáng như gương, không có một tia phập phồng.
Trên vách đá này có không ít dấu vết cường giả chém giết lẫn nhau.
Muốn lưu lại dấu vết trên Tuyệt Bích Nhai cũng không phải tu vị thăng chức là được, mà phải là nhân kiệt trong nhân kiệt.
Lúc ban đêm trên trời cao có sao lấp lánh, nhìn qua Tuyệt Bích Nhai thì thấy vách đá phản xạ ánh sáng, như cát trắng bao phủ, đẹp không sao tả xiết.
Độc Vũ Yêu Vương cười hắc hắc, nói:
- Tuyệt Bích Nhai này là thần vật trong đại hoang, nghe nói cũng có chút quan hệ tới chủ nhân Tu La Lộ, có thể lưu ấn ký trên Tuyệt Bích Nhai này có thể tìm được số mệnh gia thân, phát triển ngày sau sẽ có chỗ tốt tương ứng, tiểu sư muội, chúng ta nhất định phải lưu lại dấu vết thật sâu đấy, lưu danh muôn đời.
Độc Vũ Yêu Vương đang nói chuyện, đang muốn triển khai thân pháp bay lên Tuyệt Bích Nhai thì bị Lâm Minh cản lại.
- Chờ một chút.
- Ân? Ngươi làm gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


