- Các ngươi...
Thần Mộng nhìn qua Mộ Thiên Tuyết và Tiểu Ngư Nhi, lúc này đôi mắt Tiểu Ngư Nhi mở to nhìn qua, tỉnh tỉnh hiểu hiểu nhìn qua Thần Mộng, nàng đã quen ở trong không gian ma phương, đột nhiên xuất hiện cảnh vật biến hóa thì nàng không thích ứng.
- Vị tỷ tỷ này thật xinh đẹp...
Tiểu Ngư Nhi đã hơn mười năm chưa từng gặp qua người nào ngoài Mộ Thiên Tuyết và Lâm Minh cả, những năm này chín thành thời gian là nàng ngủ say!
- Tiểu Ngư Nhi không được vô lễ, đây là Thần Mộng tiền bối, cũng không phải là tỷ tỷ!
Lâm Minh nghe Tiểu Ngư Nhi gọi như vậy thì có cảm giác dở khóc dở cười.
Vừa gọi Thần Mộng là tỷ tỷ, nhưng mà nói trở lại tuổi của Tiểu Ngư Nhi là bao nhiêu thì còn là mê đề.
Lâm Minh đã từng hỏi qua tuổi của Tiểu Ngư Nhi, nhưng mà Tiểu Ngư Nhi nói mình mơ mơ màng màng, căn bản không có khái niệm thời gian, hơn nữa không có nói ra được, Tiểu Ngư Nhi thường xuyên một mình chạy dưới ăặt đất và ngủ say, vừa ngủ là không biết bao lâu, ngắn thì mấy tháng, lâu thì một hai năm.
- Các ngươi là...
Thần Mộng không cách nào tưởng tượng mình có tu vị Thiên Tôn tuyệt đỉnh, vậy mà chẳng phát giác được khí tức của hai người, như vậy xem ra bí mật trên người Lâm Minh không ít, hơn nữa còn chẳng phải bình thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)