Lâm Minh xoay người nhìn lại, người đến là trưởng lão Tôn Ti Phiền của Thiên Chi phủ.
Ban đầu, ở ngày khảo hạch lập thu, Lâm Minh khảo hạch tam quan toàn bộ là đứng thứ nhất, nhưng là bởi vì thiên phú có hạn, một ít trưởng lão không đồng ý cho Lâm Minh thành tích đệ nhất, mà Tôn Ti Phiền cũng là một trong những người ủng hộ Lâm Minh.
Sau này Lâm Minh làm cho Vương Nghiễn Phong bị thương nặng, Từ trưởng lão xông lên sân khấu tìm Lâm Minh phiền toái, cũng là Tôn Ti Phiền trợ giúp Lâm Minh ngăn chặn Từ trưởng lão.
- Không cần đa lễ, hai ngày nữa ngươi thành đệ tử hạch tâm, thân phận của chúng ta cũng đã cùng cấp... Ừm?
Tôn Ti Phiền nói tới đây có chút dừng lại.
- Ngươi đã là Dịch Cân kỳ?
Tôn Ti Phiền tuệ nhãn như đuốc, một chút liền nhìn thấu tu vi của Lâm Minh. Lúc trước Lâm Minh nội liễm chân nguyên, cộng thêm rất nhiều tiểu sư đệ tiểu sư muội tu vi chỉ có Luyện Thể tầng hai, cho nên không có chú ý tới Lâm Minh đã đột phá.
- Đúng vậy, vài ngày trước may mắn đột phá, cho nên hôm nay mới có lòng tin tới khiêu chiến mười Bài Danh thạch đứng đầu.
- Tốt, tốt! Hậu sinh khả úy, khảo hạch đệ tử hạch tâm của Thất Huyền cốc này còn có thời gian hơn một năm nữa, ngươi cũng đã là Dịch Cân kỳ, bình cảnh từ Luyện Tạng đến Dịch Cân ngươi dễ dàng đột phá như vậy, cứ tiếp tục như vậy, ngươi đạt tới Dịch Cân đỉnh phong, căn bản là vấn đề thời gian, khảo hạch này, ngươi xác định là qua rồi!
Võ giả Dịch Cân kỳ mười lăm tuổi có thể khó lường, thiên phú ngũ phẩm, cũng không gì hơn cái này!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

