- Hành Si thắng!
Lâm Minh cảm thấy khó tin. Hành Si ra tay, công kích đều là điểm mỏng yếu nhất trong võ kỹ của Thạch Quật, lấy yếu thắng mạnh, không hề lãng phí một tia lực lượng, hơn nữa không dùng pháp tắc, khiến người ngạc nhiên.
Mà Hành Si có thể thoải mái mau lẹ như thế tới gần Thạch Quật, ở trong nháy mắt chiêu thức của đối phương lộ ra sơ hở đánh tan, thì đều là dựa vào thân pháp của hắn – Ly Miêu Phiên Tường.
Ly miêu chính là mèo rừng, truyền thuyết mèo rừng từ trên tháp cực cao ngã xuống đều sẽ không chết. Thân pháp của Hành Si dùng Ly Miêu Phiên Tường để đặt tên, nghe ra thì thấp kém, kỳ thật mộc mạc rõ ràng. Thân pháp này chính là dùng động tác đơn giản nhất trực tiếp nhất đạt tới hiệu quả tốt nhất. Một bộ thân pháp tuyệt thế, kỳ thật không nhất định cần một cái tên vang dội để giữ thể diện, Ly Miêu Phiên Tường này so với Kim Bằng Phá Hư của Lâm Minh còn thắng hơn một bậc.
- Không biết là vì tiền bối nào của Phổ Đà Sơn, sáng lập ra võ công như vậy, rồi lại dùng tên tùy ý như vậy để đặt...
Lâm Minh cảm khái trong lòng, mà lúc này Mộ Thiên Tuyết nói:
- Đệ tử Phổ Đà Sơn tự xưng khổ hạnh tăng, những tiền bối Phổ Đà Sơn kia, thời gian cả đời đều dùng để khắc khổ tu hành, tu luyện, nghiên cứu phật pháp, công pháp. Bọn họ mỗi người đều là võ đạo đại sư, mà bọn họ sau khi sáng lập công pháp, đối với tên của công pháp chỉ là nghĩ tới cái gì liền tùy ý lấy một cái, tùy tính tùy tâm. Đây cũng là cảnh giới mà võ giả Phổ Đà Sơn theo đuổi. thậm chí công pháp này có nhận được sự ca ngợi của đời sau hay không, bọn họ cũng không thèm để ý. Rất nhiều người, căn bản không để lại tên họ của mình trên ngọc giản công pháp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


