Chẳng lẽ công phu hạ bàn của Lâm sư đệ không vững?
Không có khả năng, Lâm sư đệ ở trên lôi đài rõ ràng là khí thế bất động như núi, sao có thể hạ bàn không vững.
Đối với loại tình huống này, Lâm Minh cũng căn bản giải thích không rõ, hắn nói:
- Sư huynh, phiền toái ngươi lại hạ một độ khó đi, mở độ khó cấp sáu.
Ở độ khó cấp bảy, tốc độ gió vẫn là quá nhanh, thời gian Lâm Minh ngừng trên không quá ngắn, mới vừa cảm nhận được một chút lực lượng căn nguyên của gió lập tức liền đụng lên vách tường.
Cho nên hắn hy vọng lại hạ thấp độ khó, lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh. Cũng không phải là chống cự lực lượng của gió, lực lượng yếu một chút cũng không quan hệ.
- Còn muốn hạ thấp độ khó?
Chấp sự sư huynh kia đã là không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, còn không nghĩ rõ làm thế nào mở miệng hỏi Lâm Minh thì Lâm Minh lại đã tiến vào trong động gió. Thông qua vô số lần thí nghiệm vừa rồi, hắn cảm giác thoáng nắm giữ được một tia mạch lạc của Phong chi ý cảnh, hắn muốn nhân cơ hội này một hơi bước vào cánh cửa của Phong chi ý cảnh.
Tu luyện chừng tám canh giờ, Lâm Minh đụng lên vách tường đã có hơn vạn lần. Nếu không có thuốc trị thương cực phẩm, va chạm nhiều lần như vậy nhất định để lại ám thương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

