Bằng vào linh hồn lực tinh thuần và nền tảng chân nguyên thâm hậu, Lâm Minh đã liên tục chống đỡ thời gian một buổi chiều. Trong lúc này hắn cũng mấy lần đến gần cực hạn, tuy nhiên con đường tu luyện, nếu là không ép mình đến cực hạn rất khó tiến bộ.
Khi chân nguyên tiêu hao sạch, Lâm Minh sẽ không chút tiếc rẻ lấy ra một viên Chân Nguyên thạch, rồi sau đó tiến vào Không Linh võ ý. Dưới trạng thái Không Linh võ ý, chân nguyên toàn thân Lâm Minh sẽ vận chuyển tự phát, với tốc độ vượt xa bình thường và lộ tuyến gần như hoàn mỹ. Tu luyện dưới loại trạng thái này, tiến cảnh cực nhanh.
Dần dần, mặt trời lặn về tây, ánh sáng trong phòng mờ đi, Uông Vũ Hàm đốt đèn, nhìn thấy Lâm Minh một mực ngồi xuống điều tức, Uông Vũ Hàm mấy lần muốn nói lại thôi. Mắt thấy đã gần canh một, nàng rốt cuộc không kìm nổi nói:
- Lâm tiên sinh, à... Chúng ta nên ăn cơm...
- Ồ? Vậy sao, cô đi ăn đi, giúp ta mang về một ít là được rồi. Ta vừa điều tức xấp xỉ rồi, trước vẽ xong một tấm này.
Còn vẽ?
Uông Vũ Hàm hết chỗ nói, vẽ nữa chính là tấm thứ bảy a.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Uông Vũ Hàm đành phải đi ăn cơm. Sau khi ăn trở về, quả nhiên Lâm Minh đã bắt đầu vẽ tấm Minh Văn phù thứ bảy, hơn nữa xem dáng vẻ đã hoàn thành hơn nửa rồi.
Uông Vũ Hàm đem đồ ăn đặt ở một bên, lẳng lặng nhìn mỗi một động tác của Lâm Minh. Nghiêm túc ghi nhớ, thậm chí ngẫu nhiên còn theo bản năng vươn tay ra, theo động tác của Lâm Minh cùng nhau di động. Tuy rằng nàng cũng rõ ràng, dù là ghi nhớ những động tác này, không biết huyền ảo trong đó cũng là tốn công vô ích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

