- Bà bà!
Trên ghế bình dân, nữ nhân mũ rộng vành đỏ dùng chân nguyên truyền âm nói, giọng có chút dồn dập.
Ở bên cạnh nữ nhân mũ rộng vành đỏ, lão bà nhìn như khô héo kia nhìn Lâm Minh một cái thật sâu, nói:
- Cái giá này, quá cao! Bà bà nếu như không tiếc vốn gốc cũng có thể ra được, nhưng ngươi lúc này mới Thần Hải kỳ, đường ngày sau còn dài. Nếu như mọi trưởng thành của ngươi đều dùng tài nguyên cấp bậc này, bà bà ăn bản không cung cấp nổi cho ngươi. Tiền phải dùng đúng chỗ, mua một ít đồ giá cao hơn một chút mà không phải mua vật phẩm xa xỉ như thế... Hiệu quả của Đại Thiên Thế Giới Đan tuy tốt nhưng tương đối giá trị - hiệu quả thì thấp. Hội đấu giá này còn có vật phẩm áp trục khác, chúng ta... từ bỏ đi!
- Người này, chỉ có tu vi Mệnh Vẫn tầng chín, tranh được Đại Thiên Thế Giới Đan thật sự là phung phí của trời!
Lão bà lắc đầu nói:
- Không nên coi thường bất luận kẻ nào. Ôi, bà bà vô dụng, không cung cấp cho ngươi được bao nhiêu năm nữa rồi...
Bà nói như vậy, lưng dường như cong hơn, càng trở nên già nua.
Sau lần giá cả đột nhiên nhảy vọt thật lớn này, nữ nhân mũ rộng vành đỏ cùng Chung Văn Thư đều rời khỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


