Thiên Tôn bày ra đại trận phong ấn này, chẳng lẽ có liên hệ với viễn cổ đế đô sao, thậm chí có thể, viễn cổ đế đô chính là do hắn thành lập, dùng làm mắt trận để trấn áp Phong Thần đại trận này?
Trong đầu Lâm Minh trong nháy mắt nghĩ tới rất nhiều sự việc:
- Tiểu Ngư Nhi, ngươi phát hiện nơi này, hay là có ấn tượng với nơi này, cho nên mới tìm được?
Lâm Minh hỏi vấn đề này, nhưng lại khiến cho Mộ Thiên Tuyết trong lòng vừa động, dùng chân nguyên truyền âm nói:
- Lâm Minh, ngươi không phải là nghi ngờ Tiểu Ngư Nhi và di tích này có liên quan gì chứ?
- Không biết... Ta cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi!
Lâm Minh cũng cảm thấy ý tưởng đột ngột này có chút hoang đường, dù sao di tích này đã tồn tại không biết bao nhiêu trăm triệu năm, chỉ sợ không có sinh mệnh gì có thể sống lâu như vậy, cho dù là ngủ say cũng tốt, đầu thai chuyển thế cũng tốt, cũng không có thể vượt qua mấy trăm triệu năm xa xôi.
Tiểu Ngư Nhi nghiêng đầu, bộ dáng mê mang, hiển nhiên không rõ Lâm Minh đang hỏi cái gì.
- Không sao, đừng nghĩ nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


