- Ngươi có thể nhìn thấy Tử Dương thạch, vậy những người bắt người không biết sao?
Lâm Minh vô cùng ngoài ý muốn, Tử Dương thạch, Tử Dương tinh thường thường chôn ở chỗ sâu trong trong lòng đất, có tầng đất dày ngăn cách, hơn nữa những tầng đất dày này thường thường như Tử Sơn trong Bí cảnh Hồng Hoang, nhất định có tác dụng ngăn cách cảm giác, không dễ tra xét, nếu Yến Tiểu Ngư có bản lĩnh này, vậy nàng bằng vào điểm này, cũng đã khiến cho thế lực trong lòng đất tranh đoạt rồi.
Tiểu Ngư Nhi lắc đầu, siết chặt nắm tay nhỏ nhắn tức giận nói:
- Bọn họ đều là người xấu, ta sẽ không nói cho bọn họ đâu, bằng không, Tiểu Ngư Nhi sẽ thảm rồi, khẳng định mỗi ngày sẽ bị bọn họ bắt tới đào mỏ, kỳ thật, tuy rằng Tiểu Ngư Nhi có thể nhìn thấy những thứ kia, nhưng mà nhìn lâu sẽ choáng vang mà sinh bệnh.
Mộ Thiên Tuyết nhớ tới Yến Tiểu Ngư lúc trước vô cùng sợ hãi nữ nhân Lạc Phi và nam nhân họ Lạc, trong lòng nhẹ nhàng thở dài.
Yến Tiểu Ngư nói:
- Lúc đầu bọn họ cho ta ăn, nhưng bắt buộc ta làm rất nhiều huấn luyện, không cho ta ngủ, nghỉ ngơi. Về sau, nữ nhân tên là Lạc Phi kia cảm thấy ta vô dụng, liền mắng ta, đánh ta, cuối cùng đem ta nhốt lại, không cho ta ăn, chỉ muốn bán ta đi, mấy ngày trước, bọn họ muốn bán ta cho một lão bà luyện được cực kỳ đáng sợ, cũng may bà già đó chê đắt mà không mua. Tiểu Ngư Nhi lúc đó rất sợ hãi, nếu tiếp tục ở lại chỗ đó, Tiểu Ngư Nhi sớm muộn gì sẽ chết mất, cho nên lúc trước ta mới gọi ca ca...
Yến Tiểu Ngư nói tới đây, có chút áy náy nhìn Lâm Minh. Lúc trước nàng không nghĩ tới, sau khi nàng kêu lên một tiếng kia lại gây nên phiền toái lớn như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


