Sự tình lâm vào cục diện bế tắc, Nhạc Thiết Nham không hạ được đài, mùi hỏa dược bắt đầu nổi lên. Chỉ cần người mắt không mù đều có thể nhìn ra được, Nhạc Thiết Nham đã rúm. Luận tài lực, hắn bị Lâm Minh hoàn toàn bỏ xa!
- Tiểu tử này, chẳng lẽ có kỳ ngộ gì, nhặt được bảo tàng lớn gì?
Nhạc Thiết Nham tâm niệm xoay chuyển nhanh chóng. Mà chính vào lúc này bên tai hắn vang lên một tiếng chân nguyên truyền âm, chính là đến từ nam nhân họ Lạc.
- Nhạc thiếu, xem ra chúng ta gặp được kẻ coi tiền như rác rồi. Tiểu tử này hiển nhiên tình thế bắt buộc đối với cô bé kia. Bất kể hắn là người ngu lòng đồng tình tràn ra cũng tốt, hay là thật sự tình thế bắt buộc đối với Tử Dương thạch thai cái gì cũng được. Cơ hội khó được như vậy, gặp được một thằng ngơ vừa ngốc lại có tiền, sao chúng ta không gõ một khoản chứ? Ngươi thấy sao?
- Hả?
Nhạc Thiết Nham hơi ngây ra, lập tức hiểu được. Nam nhân họ Lạc là muốn hắn hát bài tung hứng, ra giá giả.
Nam nhân họ Lạc thoáng do dự một chút liền đáp ứng.
- Nhạc thiếu. Ta đoán giá giới hạn trong lòng tiểu tử ngốc kia có thể đến 7, 8 trăm triệu. Nhạc thiếu tới đó dừng tay là được rồi. Cơ hội ngàn năm một thuở này, không gõ hắn một khoản thật có lỗi với hắn.
Tốc độ chân nguyên truyền âm của nam nhân họ Lạc và Nhạc Thiết Nham cực nhanh, Mộ Thiên Tuyết ở trong Ma Phương nhìn hết thảy ở trong mắt. Nàng tuy rằng không có khả năng nghe được chân nguyên truyền âm, nhưng sau khi biến thành thể linh hồn, cảm giác của linh hồn nhạy bén dị thường. Một chút dao động chân nguyên nhỏ bé hầu như không thể tra ra của chân nguyên truyền âm, nàng lại mơ hồ có chút phát hiện, chỉ là không thể khẳng định.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)