- Điện hạ muốn ta hỗ trợ ngươi ư?
Dương Lâm không nghĩ tới Lâm Minh lại nói thẳng vào vấn đề, hắn cười nói:
- Lâm huynh đệ rất thẳng thắn, ta cũng nói thẳng luôn, hiện giờ Thiên Vận quốc đang trong thời điểm thay đổi ngôi vị hoàng đế, mà người có khả năng kế thừa ngôi vị hoàng đế chính là ta và thập đệ, ta đứng trên vị trí thái tử, đã là đâm lao phải theo lao rồi, hiện giờ, tính mạng của con cái, muội muội của ta đều gắn chặt với ta rồi, ta phải đi tranh đấu, ta biết các võ giả như Lâm huynh đệ không thích tranh giành quyền mưu trong chốn cung đình, điều này thì Lâm huynh đệ cứ yên tâm, nếu Lâm huynh đệ thật sự nguyện ý hỗ trợ ta, ta cũng sẽ không để cho Lâm huynh đệ phải làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần Lâm huynh đệ ủng hộ ta thì được rồi, với danh tiếng “chuẩn đệ tử hạch tâm” của Lâm huynh đệ tại Thất Huyền võ phủ, thì đã làm cho ta được lợi không ít rồi, lui một bước mà nói, mặc dù ta kế thừa ngôi vị hoàng đế thất bại, thì thập đệ của ta cũng tuyệt đối không dám làm gì Lâm huynh đệ cả.
Lâm Minh nói:
- Thái tử điện hạ hiểu lầm rồi, ta cũng không phải là sợ thập hoàng trả thù hoặc ám sát, chỉ là ngày sau ta cũng sẽ không ở lại Thiên Vận quốc mà thôi.
- Nga... Như vậy a!
Dương Lâm khẽ thở dài một hơi, Lâm Minh quả nhiên có chí hướng cao xa, giống như Tần Hạnh Hiên, Thiên Vận quốc nho nhỏ này không thỏa mãn được hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


