- Thú vị, thú vị!
Giang Vũ vuốt cằm. Loại thể chất này, nếu như có thể ăn Tử Dương tinh chuyển hóa thành tu vi, như vậy thiên phú tu luyện rất nhiên phi thường nghịch thiên. Hắn nhìn thoáng qua đan điền của cô bé, muốn xem xem nàng là tu vi gì. Vừa nhìn hắn lại nhíu mày. Trong đan điền cô bé rỗng tuếch, rõ ràng không ngưng tụ bất kỳ chân nguyên, không có tu vi.
- Hả? Nàng không tu luyện?
- Cái này...
Trên mặt Lạc tiên sinh hiện lên một tia xấu hổ:
- Nàng không thể tu luyện.
- Không thể tu luyện, vậy loại thể chất này có ý nghĩa gì?
Lạc Phi cười ha hả, nói:
Trong lúc nhất thời, bé gái này căn bản không ai báo giá. Lâm Minh hơi hơi trầm ngâm, cũng im lặng không lên tiếng. Cô bé trước mặt này hết sức đáng yếu, tuổi 12, 12, thân thể vẫn rất non nớt ngây thơ, trên mặt còn mang đậm vẻ trẻ con.
Đôi mắt nàng sáng ngời như suối, mũi thanh tú, bờ môi đầy đặn, khuôn mặt đỏ hây hây, dường như bóp một cái là có thể chảy ra nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


