Lâm Minh lúc này nửa người chôn trong đất cháy đen, thân thể hắn cũng cháy khét, cơ thịt khô quắt, nó là bị gió kiếp thổi vào tạo thành. Gió kiếp màu đen kia thổi qua núi sẽ trực tiếp quét ngọn núi thành phấn, thổi vào võ giả sẽ trực tiếp hong khô máu thịt.
Bề ngoài là thế, ngũ tạng của Lâm Minh cũng bị gió đen thổi vào người phá hủy, mái tóc dài đều cháy khô, làn da vỡ vụn, gió thổi nhẹ qua liền hóa thành bụi rơi xuống.
Lâm Minh thành nông nỗi này, chín thành là vì gió kiếp. Còn lôi kiếp trong Phong Lôi đại kiếp, phần lớn bị mầm non Tà Thần trong người Lâm Minh đè xuống, bằng không sẽ chỉ càng tồi tệ hơn.
Không thể hủy diệt, mới sẽ sinh ra Thần Võ vô thượng.
Tà Thần lực chính là Thần Võ vô thượng, một bộ công pháp có thể thay đổi thiên đạo ở mức nhất định, áp chế thiên kiếp. Tồn tại của nó, để cho Lâm Minh đè nén bảy tám thành năng lượng của Hỏa kiếp và Lôi kiếp, bằng không lúc này Lâm Minh đã chết rồi. Bởi vì Hỏa kiếp và Lôi kiếp đều xảy ra cùng các kiếp nạn khác, Thủy Hỏa song kiếp, Phong Lôi đại kiếp, có mầm non Tà Thần áp chế một thứ, để Lâm Minh tập trung đối phó loại khác. Dù vậy, đến giờ Lâm Minh cũn như đèn cạn dầu!
- Lâm Minh sắp chết ư?
Xung quanh, các trưởng lão Tiêu Dao Đảo nhìn nhau, nếu Lâm Minh chết, vậy đúng là châm chọc. Thiên tài như vậy, đầu tư bao nhiêu là thiên tài địa bảo cuối cùng bị thiên kiếp đánh chết, không phải châm chọc thì là gì?
- Còn chưa chết, hơn nữa trong người hắn vẫn ẩn chứa sinh cơ! Hơn nữa đang từ từ khôi phục. Trời ạ, đã tới cỡ này rồi, võ giả Mệnh Vẫn bình thường đã chết, Lâm Minh còn sống, sinh mệnh lực gì thế này!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


