- Các ngươi là nói gần như tiêu diệt toàn bộ đệ tử của Huyền Cốt tộc và Đoạn Hồn Sơn? Trong đó bao gồm bốn thiên tài Thần Hải hậu kỳ, Cổ Đạo Danh, Hồn Hoàn Sơn, Công Dương Cốt Đả và Hồn Thiên Lý ư!
- Đúng vậy!
Tiêu Thủy Quân đáp giòn tan, trên mặt đeo vẻ tươi cười có hơi tự đắc.
- Tổng cộng diệt địch vượt qua hai trăm người, hơn nữa...
Đại trưởng lão Tiêu Hạo Càn trợn to mắt quát lớn, thiếu chút nữa bóp nát ngọc giản cầm trong tay. Kỳ thật hắn cũng biết, Diệp Thủy Đồng dám nói như vậy, hơn phân nửa là sự thật. Cho dù là Lâm Minh vận dụng một ít thủ đoạn đặc biệt, có thể giết chết bốn người Cổ Đạo Danh, Hồn Hoàn Sơn, Công Dương Cốt Đả, Hồn Thiên Lý, cũng đủ để chứng minh hắn là một nhân vật đáng sợ. Dưới tình huống như vậy, nếu Bạch Minh Ngọc muốn giết chết Lâm Minh, không phải không có khả năng bị Lâm Minh giết chết ngược lại!
- Trong quân không nói đùa! Đại trưởng lão các hạ thỉnh không cần nghi ngờ ta như vậy! Đệ tử sẽ không nói đùa trên chuyện như vậy! Nếu đại trưởng lão các hạ vẫn không tin, có thể đi hỏi các đệ tử khác!
Diệp Thủy Đồng thản nhiên đối mặt nói với Tiêu Hạo Càn. Tiêu Hạo Càn cắn chặt răng, một lần nữa ngồi xuống, tiếp tục xem chiến báo trong ngọc giản. Hắn thật ra muốn nhìn xem, rốt cuộc là Lâm Minh dùng biện pháp gì đánh chết những võ giả Thần Hải hậu kỳ kia.
Nhưng mà xem tiếp xuống phía dưới, Tiêu Hạo Càn lại trừng lớn hai mắt. Vốn hắn nghĩ rằng Lâm Minh hẳn là sử dụng mưu kế gì đó, kết quả không nghĩ tới hoàn toàn là ngay mặt đánh chết!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)