- Tuy rằng ta sẽ bị nghiêm trị, nhưng xem ra vẫn còn hơn sau này bị Lâm Minh xử lý.
- Huống chi, thiên tài chết rồi cũng không còn là thiên tài nữa, Thất Huyền võ phủ không đến mức vì cái chết của một thiên tài mà giết ta, cộng thêm thập hoàng tử ở trong bóng tối hỗ trợ, ta có thể tìm một lý do rời khỏi võ phủ, sung vào quân đội.
Mà sung quân đối với Chu Viêm mà nói không đáng kể chút nào, về phần khai trừ, tuy rằng đáng tiếc, nhưng mà có thể giết chết Lâm Minh, tuyệt đối đáng giá!
- Ta chỉ còn một chiêu võ kỹ mạnh nhất, nhưng một chiêu này sẽ ảnh hưởng tới bản thân rất lớn, bình thường ta chỉ có thể phát huy ra sáu thành uy lực, nếu như ta không quan tâm mà thúc giục ra mười thành uy lực thì có thể ảnh hưởng tới kinh mạch bản thân! Sau này những đường kinh mạch này càng khó đả thông, trở thành chướng ngại để ta đột phá Ngưng Mạch kỳ, tuy nhiên sự cho tới bây giờ, cũng không cần quan tâm nhiều như vậy.
Khuôn mặt Chu Viêm hiện lên vẻ dữ tợn, hắn thúc giục chân nguyên tới mức tận cùng, Xích Viêm kiếm cũng theo đó vang lên tiếng kêu thê lương.
- Chu Viêm muốn toàn lực ứng phó!
- Chân nguyên lực thật là khủng khiếp! Chỉ sợ võ giả cảnh giới Luyện Cốt cũng không có chân nguyên khủng bố như vậy!
Từ sau khi biết Lâm Minh tìm hiểu ra Phấn Thân Toái Cốt quyền, cũng không ai tiếp tục hoài nghi thực lực của Chu Viêm nữa, Chu Viêm có thể cùng với yêu nghiệt Lâm Minh đánh lâu như vậy, cũng là rất khá.
Cảm nhận sát khí trên người Chu Viêm phát ra, khóe miệng Lâm Minh vểnh lên, muốn liều mạng sao? Ta sẽ chơi tới cùng! Từ lúc bắt đầu giao thủ tới giờ, Lâm Minh vẫn luôn súc thế!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


