Phía sau cửa đá tuy ít bùn hơn nhưng trên sàn vẫn còn một lớp nước đọng. Trên tường có rất nhiều côn trùng đang bò lúc nhúc khiến Mẹ Khương hét lên, nhảy lên người cha Khương. Cha Khương cũng tái mặt, vội ôm mẹ Khương lùi lại.
"Sao nhiều côn trùng thế, lại còn toàn sâu bọ độc hại!"
"May mà có đồ bảo hộ..." Mẹ Khương sợ hãi nói.
Khương Mịch bình tĩnh rũ con rết đang bò trên chân xuống, lấy thuốc diệt côn trùng xịt xung quanh: "Động vật có bản năng tránh nguy hiểm. Cửa đá thứ nhất chỉ để ngăn nước tràn vào nên vẫn có khe hở. Bọn côn trùng chui vào đây để trú ẩn."
Khi những con côn trùng bất động, Khương Mịch mở bảng điều khiển mật mã của cửa thứ hai.
Mẹ Khương thò đầu nhìn, giật khóe miệng: "Còn một cánh cửa nữa? Con gái, các con lắp mấy lớp cửa thế?"
Khương Mịch giơ ba ngón tay lên rồi đi vào trong.
"Cửa thứ nhất ngăn nước và các thứ linh tinh tràn vào, cửa thứ hai đảm bảo môi trường sạch sẽ, an toàn, sau cánh cửa cuối cùng là nơi ở của chúng ta."
Mẹ Khương như nhớ ra điều gì, vội hỏi: "Vậy chúng ta có bị nhiễm phóng xạ không? Cứ thế vào trong có sao không?"
Khương Mịch quay lại cười: "Mẹ yên tâm, con đã nghĩ đến chuyện này rồi. Con đã bảo anh lắp thiết bị thanh lọc sau cửa thứ hai."
Nói rồi, cô ấn công tắc bên cạnh. Mẹ Khương mở to mắt xem thanh lọc bằng cách nào. Nhưng mãi mà chẳng có gì xảy ra, ngoài việc trên đầu có một thứ phát ra ánh sáng đỏ và tiếng "tít tít".
"Thế... Thế là xong rồi á?" Mẹ Khương không nhịn được hỏi.
Trong phim, mỗi khi thanh lọc đều có khói trắng bốc lên, còn phải phun nước nữa chứ. Sao đến lượt con gái bà lại đơn giản thế này?
Cha Khương liếc mắt là biết vợ đang nghĩ gì, ông ưỡn ngực đắc ý: "Đã bảo bà bớt xem phim khoa học viễn tưởng rồi mà không nghe. Phim ảnh còn bịa hơn cả tiểu thuyết của tôi."
"Ở đây trang trí đẹp đấy anh, anh thiết kế à?" Khương Mịch ngó nghiêng, mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Nơi này khác hẳn với hầm trú ẩn mà cô từng ở kiếp trước. Hơn nữa, dạo gần đây cô chỉ thỉnh thoảng đến giao đồ nên chưa có dịp khám phá nơi này. Đây là lần đầu tiên cô thấy hầm trú ẩn sau khi hoàn thiện.
Khương Tầm bước lên, dẫn mọi người đi về phía bên trái: "Để anh dẫn mọi người đi tham quan."
"Bên này là khu làm việc, nơi chăn nuôi gia súc,... Đây là phòng làm việc." Khương Tầm đẩy một cánh cửa. Bên trong là một không gian công nghệ rộng lớn: "Ở đây có một không gian sinh thái nhỏ, có thể trồng cây."
Khương Mịch quan sát rồi gật đầu, nhưng vẫn có chút tiếc nuối: "Tiếc là không gian hơi nhỏ, trồng rau thì được chứ trồng ngũ cốc thì hơi khó."
"Em mà trồng thì chắc chết mất." Khương Mịch tặc lưỡi. Một mình trồng lương thực cho cả nhà thì có siêu năng lực cũng đừng hòng, vả lại trong không gian của cô đã có gần hai trăm tấn gạo rồi nên cũng không cần phải tự trồng.
"Trồng rau tốt mà, mẹ thích trồng rau." Mắt Mẹ Khương sáng lên khi nhìn khu sinh thái, nhìn đống đất đen mà bà hưng phấn không thôi. Bà còn lo sau này sẽ buồn chán, không ngờ vẫn có thể trồng trọt. Tuyệt vời!
"Nhanh nhanh nhanh, xem phòng tiếp theo thôi!" Mẹ Khương hào hứng kéo Khương Tầm đi ra ngoài.
Khương Mịch nhìn những chiếc kệ trống trơn trên tường rồi lấy từ trong không gian ra rất nhiều hạt giống đặt lên đó.
"Đây là phòng ươm kiêm phòng dụng cụ, dùng để ấp trứng gà, vịt, ngan, ngỗng, đảm bảo phát triển bền vững." Khương Tầm chỉ vào chiếc lồng ấp chiếm một phần ba diện tích rồi giới thiệu.
Khương Mịch nhìn căn phòng rộng rãi, sạch sẽ, đầy đủ dụng cụ thì gật đầu: "Vẫn là anh chu đáo nhất."
Xem xong phòng ươm, họ tiếp tục đi đến phòng tiếp theo.
"Phòng này chứa các loại thuốc men cần thiết cho gia súc và thực vật khi bị bệnh." Khương Tầm mở cửa để mọi người nhìn thoáng qua.
"Trong này cũng có rất nhiều sách liên quan. Máy tính không kết nối được mạng nhưng có đầy đủ tài liệu, sau này có thể từ từ học."
"Ông à, sau này nhờ ông cả đấy." Mẹ Khương thò đầu nhìn rồi huých tay vào người cha Khương.
Cha Khương sờ lên đỉnh đầu hói, vẻ mặt có chút khó xử, nhỏ giọng nói thầm: "Đã bao nhiêu năm tôi không đụng đến mấy thứ này rồi..."
Mẹ Khương không nghe rõ, quay đầu nhìn ông: "Ông nói gì đấy?"
Cha Khương vội vàng đứng thẳng, vỗ ngực nói: "Không sao, không sao, cứ giao cho tôi! Chẳng phải chỉ là làm bác sĩ thú y thôi à, chuyện nhỏ!"
Khương Mịch nhìn thấu sự tự tin gượng gạo của cha Khương, không vạch trần mà còn cười hì hì phụ họa: "Đúng đấy, cha lợi hại thế cơ mà, tuổi còn trẻ đã tay trắng gây dựng sự nghiệp, bây giờ học làm bác sĩ thú y chắc chắn dễ như ăn kẹo!"
Được khen một câu, mồ hôi trên trán cha Khương sắp chảy xuống đến nơi mà vẫn phải cố nặn ra nụ cười, ho khan hai tiếng nói: "Thôi thôi, mau xem tiếp đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

